Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
sao? Thấu tình đạt lý đúng không?”.
“Cô ấy ít ra cũng không ấu trĩ như em.”
“Ấu trĩ?” Vương Y Bối bật người đứng dậy: “Vậy anh đi mà tìm người khác hiểu anh. Đi tìm đi!”. Nói xong, cô lại cầm lấy một đĩa thức ăn khác ném về phía Trần Tử Hàn.
Anh không buồn ngăn cản cô, để mặc cả đĩa thức ăn rơi trên người. Vương Y Bối cũng ngây người nhìn anh. Một lúc lâu sau, Trần Tử Hàn nhắm mắt lại, dường như chuẩn bị đưa ra một quyết định hệ trọng: “Thời gian này em đừng tới đây nữa, chúng ta suy nghĩ lại…”.
“Ý anh là gì?”
“Em nghĩ gì thì là ý đó.” Chưa bao giờ anh cảm thấy mệt mỏi đến vậy.
Mấy ngày sau đó, Vương Y Bối hoàn toàn thay đổi, mạng không lên, cơm không ăn, cả ngày nằm bất động trên giường. Uông Thiển Ngữ rất lo lắng, đến nhà ăn mua cơm mang về, Vương Y Bối cũng không chịu ăn. Nhân lúc hai người bạn cùng phòng đi vắng, Uông Thiển Ngữ lân la leo lên giường cô, kéo tấm chăn đang trùm kín trên mặt cô ra. Vương Y Bối cố sức giằng lại.
“Bỏ ra!” Uông Thiển Ngữ cáu gắt: “Dù có buồn bực thế nào cũng không thể như vậy được. Cả ngày nằm bẹp dí một chỗ, cơm cũng không ăn, cậu tưởng cậu làm vậy có thể khiến người khác thay đổi chắc? Chỉ tự hại mình thôi!”.
Thấy Vương Y Bối nới lỏng tay, Uông Thiển Ngữ liền lật chăn ra. Thấy trên mặt cô toàn là nước mắt, Uông Thiển Ngữ lo lắng hỏi: “Sao thế này? Đừng buồn nữa!”.
Cô ôm lấy Y Bối vào lòng an ủi.
Chờ Vương Y Bối nín khóc, Uông Thiển Ngữ mới lấy khăn giấy giúp cô lau nước mắt. Vương Y Bối kéo Uông Thiển Ngữ nằm xuống với mình, tâm trạng vẫn chưa hết kích động, câu nói không ngừng bị gián đoạn: “Anh ấy nói tụi mình cần một thời gian yên tĩnh để suy nghĩ lại mọi chuyện, anh ấy bảo tớ đừng tới tìm anh ấy… Có phải anh ấy muốn chia tay với tớ không?”.
Vưưng Y Bối nắm lấy tay Uông Thiển Ngữ, đôi mắt to tròn của cô còn ngấn nước.
“Cậu đừng cuống!” Uông Thiển Ngữ hoàn toàn đoán trước được chuyện này có liên quan tới Trần Tử Hàn. Vương Y Bối vốn không quan tâm tới nhiều thứ, những chuyện khiến cô ấy đau khổ lại càng ít.
“Trước đây anh ấy không như thế. Anh ấy chưa bao giờ nặng lời với tớ, vậy mà bây giờ lại quát mắng tớ, nói tớ vô lý, ngang ngược. Hơn nữa, anh ấy qua lại với người con gái tớ vốn rất ghét mà còn không cho tớ nói. Anh ấy càng ngày càng quá đáng!”
“Trước đây tớ nấu cơm, anh ấy còn tỏ ra thương xót bàn tay tớ bị thô ráp, bây giờ tớ nấu cơm, chờ anh ấy về ăn cùng mà anh ấy còn không thèm nhìn mâm cơm lấy một lần. Vì sao lại đối xử với tớ như vậy chứ? Chẳng lẽ trước đây anh ấy tốt với tớ là giả ư?”
Uông Thiển Ngữ biết cô còn kích động nên không nói gì, để mặc cô trút giận, mong là nói hết những bực tức xong cô sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
“Liệu có phải tớ đã quá tin tướng anh ấy không? Trước đây nghe nói anh ấy có quan hệ mờ ám với một bạn nữ trong trường nhưng tớ vẫn tin anh ấy, chưa bao giờ nghi ngờ gì cả. Bây giờ tớ cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu nổi anh ấy nữa rồi, không biết sau lưng tớ, anh ấy như thế nào. Anh ấy còn ngang nhiên gặp gỡ Hướng Thần mà không thèm để ý tới cảm nhận của tớ. Dù giữa hai người họ không có gì thì cũng nên giữ khoảng cách một chút chứ, rõ ràng biết tớ không thích Hướng Thần nhưng vẫn cố tình làm vậy, anh ấy không quan tâm tới tớ.”
“Cậu nói xem, tớ phải làm gì bây giờ? Dù trước kia anh ấy có lừa dối tớ, tớ vẫn không muốn mất anh ấy…” Cô ôm lấy Uông Thiển Ngữ mà khóc.
Uông Thiển Ngữ vỗ lưng cô: “Y Bối, cậu phải hiểu rõ không ai có thể giúp cậu, một vài chuyện cậu không nên nghĩ quá phức tạp. Tớ chỉ có thể nói, cậu ở đây khóc lóc, đau lòng hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết, Trần Tử Hàn không nhìn thấy. Cậu nên tự hỏi chính mình xem mình muốn gì, nếu còn luyến tiếc thì hãy cứu vãn tình cảm này”.
Vương Y Bối mở to đôi mắt, đúng thế, cô vẫn còn luyến tiếc, ở đây khóc lóc thì được gì?
Uông Thiển Ngữ tìm cơ hội đi gặp Trần Tử Hàn, nói với anh tình hình hiện tại của Vương Y Bối. Hai người họ từ cấp ba có thể kéo dài tới bây giờ là điều không dễ dàng gì, vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm ảnh hưởng tới tình cảm thật không đáng. Nhưng từ đầu tới cuối chỉ có mình cô nói, Trần Tử Hàn hoàn toàn dửng dưng, thái độ ấy không khỏi khiến Uông Thiển Ngữ bắt đầu nghi ngờ. Cuối cùng, Trần Tử Hàn chỉ nói một câu, có những chuyện, ngoại trừ đương sự ra, người ngoài cuộc căn bản không nhìn rõ.
Nghe anh nói vậy, Uông Thiển Ngữ thấy lo lắng thay cho Vương Y Bối.
Vương Y Bối suy nghĩ về những điều Uông Thiển Ngữ nói, cảm thấy rất có lý, những chuyện cô làm hiện tại hoàn toàn vô dụng, thậm chí còn khiến cho mối quan hệ của hai người thêm xấu đi. Cô không muốn để mất Trần Tử Hàn.
Nghĩ thông suốt, tâm trạng cô lại tốt lên. Đúng, cô không thể tiếp tục cãi vã với anh nữa, cô phải khôi phục lại mối quan hệ tốt đẹp giữa hai người. Tiết học cuối, Vương Y Bối nhờ Uông Thiển Ngữ điểm danh giúp rồi đi tới căn hộ của Trần Tử Hàn. Cô vui vẻ quét tước dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, mua thêm một vài món đồ trang trí, thay nước trong bình nuôi rùa, giặt mấy bộ quần áo bẩn anh thay ra. Làm xong tất cả, cô mới gọi điện thoại ch