Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
ẽ đầy hứa hẹn. Chỉ có điều, Hướng Vũ Hằng lại chẳng nói chẳng rằng đi thẳng về văn phòng của mình trước ánh mắt đang căng tràn hào hứng của mọi người.
Nhận thấy thần sắc của Hướng Vũ Hằng khác lạ, Vương Y Bối liền đi theo anh ta vào phòng làm việc. Cô đứng ở cửa gõ hai tiếng lên cánh cửa: “Anh có vẻ hoàn toàn không mấy hứng thú với lần hợp tác này với Hoàn Quang nhỉ?”.
Hướng Vũ Hằng ủ dột, hai tay bắt chéo sau lưng, vầng trán cau lại: “Bố tôi từng nói, tôi rời khỏi bố chỉ được chừng hai, ba năm rồi sẽ nhất định phải quay lại về cầu cạnh bố. Lúc ấy tôi còn tràn ngập tự tin mà cười nhạt với những lời ấy. Còn bây giờ…”. Năm xưa khi anh mới về nước, hiệp định giữa anh và bố chính là ông giao một công ty con cho anh quản lý, nhưng phương thức hoạt động thế nào là do anh quyết định.
index.php
Vương Y Bối lặng lẽ nhìn Hướng Vũ Hằng, khẽ cắn môi. Hướng Vũ Hằng ngay từ đầu đã biết thân phận của Giang Ỷ Phi nhưng anh không cho phép bản thân dùng một người phụ nữ làm con bài. Điều này thực ra cũng là một phần tính cách kiên quyết của anh. Cho dù sự kiên trì ấy không thể giúp anh đi một đường thông suốt trong xã hội này, nhưng điều đó cũng không thể chứng mình rằng anh đã sai.
“Anh như vậy khiến tôi cảm thấy kính nể.” Vương Y Bối khẽ cười, nụ cười vô cùng điềm tĩnh.
“Không phải là đang châm chọc tôi đấy chứ?” Hướng Vũ Hằng nheo mắt. Về chuyện này, quả thực là anh có phần không thoải mái lắm, nhưng cũng không đến mức khiến anh phải sinh lòng hoài nghi đối với mọi người xinh quanh. Mỗi người đều có một quan điểm riêng về cuộc sống.
“Tôi rất nghiêm túc. Phần lớn mọi người đều phải thay đổi để thích ứng với xã hội này, tìm được con đường sinh tồn thuộc về bản thân. Nhưng tôi còn kính nể anh hơn là bởi vì anh là một người kiên trì, không bao giờ chịu từ bỏ, kể cả khi đối mặt với khó khăn”. Y Bối lắc đầu: “Chỉ có điều, tôi không làm được như vậy”.
Hướng Vũ Hằng nhìn cô hồi lâu: “Dự án Lam Sơn kia, cô đảm nhận!”.
“Cái gì?”
“Cô giúp công ty chiếm được hợp đồng đó thì đương nhiên phải để cô phụ trách rồi, chẳng lẽ cô sợ không đảm đương nổi?”
“Xem ra, nếu muốn chứng minh năng lực bản thân thì tôi phải tiếp nhận thôi!” Vương Y Bối cố ý thở dài. Cô biết đây mới là lúc thể hiện mình.
Vương Y Bối cùng tổ dự án tới Lam Sơn thăm dò tình hình, trước là để hiểu rõ địa hình Lam Sơn, sau là để tìm ra một phương án khả thi có thể áp dụng được với nơi này. Ngồi trong xe nhìn ra ngoài, Y Bối mới hiểu ra nụ cười khinh thường của Lộ Ôn Diên không phải không có cơ sở. Bản kế hoạch của cô và Hướng Vũ Hằng đúng là thiếu cơ sở thực tế. Lam Sơn rất rộng, điểm đặc biệt nhất là nằm trên một ngọn núi, đường cao tốc tựa như một con rắn khổng lồ quấn quanh chân núi, bốn phía đều phủ cây cối xanh tươi.
Vào trong Lam Sơn rồi mới cảm thấy con người tách biệt hẳn với chốn phồn hoa, náo nhiệt. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, có thể tưởng tượng ra cảnh sắc trên đỉnh Lam Sơn kiều diễm đến thế nào.
Đường không quá dốc nhưng xe chạy lên vẫn khá chậm. Lúc đi được một đoạn khá xa, hai bên cây cối càng lúc càng thưa thớt, có thể nhìn thấy rõ cả những lùm hoa dại. Những cây hoa thân dây leo màu hồng phấn lan rộng trên sườn núi, từng mảng lá xanh um tươi tốt, cúc vàng lại mọc đơn độc từng khóm, khác hẳn với loài hoa mày hồng kia. Từ trong xe nhìn ra bên ngoài có thể thấy một thảm cỏ mênh mông như mạ non, ngọn cây bị gió đung đưa như đang không ngừng lắc đầu. Thỉnh thoảng lại xuất hiện một vào loài cây dại không tên.
Phong cảnh trước mắt hoàn toàn chưa chịu bất kỳ sự tác động nào của bàn tay con người, giống như một vật báu được cất giữ cẩn thận. Nếu là cô, nhất định cô cũng mong muốn được tới nơi này, hoà vào thiên nhiên gần gũi, không cần bất cứ ai dẫn dắt giới thiệu, làm vậy lại có cảm giác thiếu tôn trọng khung cảnh mỹ lệ này.
Xe dừng lại trên đỉnh núi Lam Sơn. Điều khiến Vương Y Bối mừng rỡ nhất chính là ở nơi này vẫn vẹn nguyên vẻ hoang sơ, hoàn toàn chưa bị khai thác, khắp nơi đều là những tảng đá phủ đầy rêu xanh, cây cối mọc chen chúc tự nhiên.
Trên đỉnh núi còn có một căn nhà nhỏ làm nơi nghỉ chân. Căn nhà này do Hoàn Quang xây dựng, cử người tới đây trông nom để ngăn chặn sự khai phá trước khi họ đưa ra phương án cuối cùng về khu nghỉ dưỡng.
Xuống xe, Vương Y Bối quan sát cảnh vật xung quanh. Đúng là một món bảo bối của thiên nhiên. Nếu cô được lựa chọn, cô sẽ cứ để nó nguyên vẹn như vậy, đây chính là một thiết kế hoàn mỹ nhất rồi. Thật đáng tiếc!
Mọi người đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, có phần sơ sài nhưng cũng đành chấp nhận.
Chỉ có Vương Y Bối là suy nghĩ tới chuyện khác. Con đường này, chạy xe đến để du ngoạn thì hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng vận chuyển nguyên vật liệu thì chắc chắn sẽ tổn hao rất nhiều nhân lực và chi phí, hơn nữa thời gian cũng không đảm bảo. Cô không rõ Hoàn Quang cần một phương án như thế nào, nhưng căn cứ vào tính cách Lộ Ôn Diên mà nói, nếu như không đáp ứng được yêu cầu của anh ta, kiểu gì anh ta cũng sẽ chọn đối tác khác. Hiện tại công ty cô chỉ là đang nắm giữ một