Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
cơ hội mà thôi.
Vương Y Bối ngồi trong chòi nghỉ chân, đăm chiêu suy nghĩ. Làm việc nhiều năm rồi, thực ra cô vẫn chưa từng tham gia vào những việc thế này, vì sao cô lại không từ chối Hướng Vũ Hằng? Bản thân cô cũng không rõ, có lẽ là vì muốn thách thức bản thân một lần chăng? Thôi thì cố gắng hết sức là được rồi, cô không thích cứ bó buộc bản thân mãi.
Tuy nhiên, vấn đề thực sự nan giải. Cho dù đưa ra được phương án có tính thuyết phục cao với Lộ Ôn Diên, nhưng việc vận chuyển nguyên vật liệu thì không dễ dàng giải quyết ổn thoả, có thể sẽ phải kéo dài thời gian.
Y Bối thuận tay dứt một cọng cỏ, bỏ vào trong miệng.
Lúc nhận được điện thoại của Lương Nguyệt, cô vẫn còn chưa nghĩ ra được ý tưởng nào.
“Hợp lớp nhất định phải tới đấy!” Lương Nguyệt vừa mở miệng đã nhả ra một câu mệnh lệnh. “Lần này họp mặt khác mọi lần, mọi người tham gia rất đông đủ, cuối tuần này đi Nông Gia Lạc[1'> ngày một đêm. Thế nào? Thích không?”.
[1'> Những khu nông trang có hình thức du lịch, nghỉ ngơi.
“Cậu đúng là rối tính rối mù! Đã bắt người ta nhất định phải tới rồi mà cuối cùng còn hỏi một câu ra vẻ tôn trọng nhân quyền lắm không bằng!”
“Vậy ý cậu là sẽ tới đúng không? Tớ biết mà, tớ đợi cậu!” Lương Nguyệt không cho cô có cơ hội lên tiếng, vừa nói xong cô đã lập tức dập máy.
Vương Y Bối bất lực nhìn di động tắt ngấm. Cô bạn này đúng thật là!
Cô lắc đầu, đứng dậy quay về căn nhà nhỏ để bàn bạc một vài chi tiết với mọi người trong tổ dự án. Trước mắt cứ quan sát kỹ địa hình ở đây đã, sau đó sẽ dựa vào tình trạng đất đai mà quyết định nên xây dựng kiểu phòng nghỉ thế nào.
Những chuyên gia về mảng này ở lại Lam Sơn, còn Vương Y Bối không quen với nơi này nên một mình quay về thành phố trước, tuần sau sẽ lại tới. Cô vừa xuống núi thì bắt gặp một chiếc xe chạy ngược hướng. Chiếc xe ấy cứ thế lướt qua cô, giống như một quãng đời đã trôi qua của họ.
Cuối tuần, Vương Y Bối vẫn tới địa điểm mà Lương Nguyệt đã nói. Mọi người và cả Lương Nguyệt đều có người đi cùng, chỉ có cô là vẫn một mình. Cả lớp tụ tập tại một địa điểm sau đó mới lên xe du lịch đi tới Nông Gia Lạc.
Gần đến giờ xuất phát, mọi người đã tới khá đông đủ, nhiều người bắt chuyện với cô, hỏi thăm tình hình công việc và cuộc sống, cô cũng đã quen rồi. Kiểu gì cũng sẽ có những câu hỏi như: “Cậu làm việc ở đâu?”, “Lấy chồng chưa?”, nếu ai đó đã kết hôn rồi thì nhất định sẽ bị hỏi: “Có con chưa? Trai hay gái?”…
Cô vẫn trả lời rất bình thản.
Cũng may là trước khi đi, Vương Y Bối đã sớm có chuẩn bị. Cô lôi kéo Uông Thiển Ngữ cùng đi với mình, tránh tình trạng cô phải cô độc ngồi một chỗ. Vừa nhìn thấy Uông Thiển Ngữ xuất hiện, Y Bối liền kéo cô ấy đến trước mặt Lương Nguyệt: “Đây là người tớ đã từng kể với cậu, bạn tốt của tớ, Uông Thiển Ngữ”.
Lương Nguyệt và Uông Thiển Ngữ cùng quan sát đối phương rồi chào hỏi nhau. Lương Nguyệt cầm lấy tay Uông Thiển Ngữ, nói: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc con bé bốc đồng này!”.
“Tớ bốc đồng lúc nào?” Vương Y Bối bĩu môi.
Trong khi ba người các cô đang trò chuyện sôi nổi thì đột nhiên ai đó kêu lên: “Hướng Thần đến rồi đấy à? Trần Tử Hàn đâu sao không đi cùng cậu?”.
Vương Y Bối nhếch môi. Cố ý nói lớn tiếng để cho cô nghe thấy chứ gì?
Năm xưa hình như trong lớp còn có một nhóm là “Hướng Thần đảng”, suốt ngày xun xoe bên cạnh Hướng Thần, ủng hộ Trần Tử Hàn chia tay cô để đến với Hướng Thần.
Hướng Thần còn chưa kịp trả lời thì nam chính cũng xuất hiện.
“Xin lỗi mọi người, bận chút việc nên đến muộn!” Trần Tử Hàn nói với giọng áy náy.
Đông đủ rồi, tất cả cùng lên xe.
Vương Y Bối và Uông Thiển Ngữ ngồi cùng nhau, Trần Tử Hàn ngồi ghế phía sau các cô. Vương Y Bối chẳng nói chẳng rằng nhưng lại hết sức chăm chú nghe Trần Tử Hàn và Hướng Thần nói chuyện với nhau. Hai người họ nói rất nhiều vấn đề xa lạ với cô, giống như chưa từng có liên quan gì tới cô cả.
Cô biết Hướng Thần cố ý, nhưng khi nghe thấy vậy trong lòng cô vẫn cảm thấy đau xót. Vị trí bỏ trống sau khi cô rời đi, đã có một người thay thế…
Uông Thiển Ngữ khẽ lay tay cô. Y Bối quay sang mỉm cười để cô ấy yên tâm.
Đến Nông Gia Lạc, dù ở đây có phần hơi lộn xộn nhưng mọi người vẫn rất hào hứng. Vừa xuống xe đã có người gào đói, vội vàng lấy dụng cụ nướng thịt ra bắt đầu nấu ăn.
Vương Y Bối đứng một bên nhìn mọi người bận rộn.
Chức danh “lớp trưởng Trần Tử Hàn” tựa hồ đã ăn sâu trong đầu mọi người, ai cũng tuân thủ sự chỉ huy của anh. Cô nhìn bóng dáng kia, vô thức xoay người đi.
Thịt đã tẩm gia vị, bếp nướng cũng nhóm lửa xong, mọi người lấy đồ ăn ra, cho lên vỉ nướng.
Lương Nguyệt liếc về phía bếp: “Nướng thế kia thì bao giờ mới được ăn? Nướng xong thì cũng chết đói cả với nhau rồi, sao không bỏ tất cả vào nướng cùng lúc đi?”
“Đề nghị không tồi!” Ai đó lên tiếng hưởng ứng, bắt đầu tìm củi chất thành một đống lớn.
Vương Y Bối kéo Uông Thiển Ngữ tới bên cạnh bếp lửa mà Lương Nguyệt vừa mới nhóm xong, sau đó lấy đồ ăn cùng nhau nướng.
Vương Y Bối cầm lấy một cái đùi gà dày thịt, ngồi nướng thịt thế này kh