Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

r> Hướng Vũ Hằng thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: “Hình tượng của tôi trong mắt cô có vẻ tệ quá nhỉ. Tôi chỉ muốn mời cô đi ăn thôi, hai ngày nữa cô lại phải tới Lam Sơn một thời gian khá dài rồi, nên mới muốn động viên cô một chút. Nếu cô thật sự không muốn thì thôi vậy”.
Vương Y Bối cầm túi xách: “Thế mà anh không nói sớm!”.
Được ăn cơm mà không mất tiền, không đi thật là uổng phí.
Hướng Vũ Hằng để cho cô chọn địa điểm, nghe cái tên cô nói ra, anh không nén được cười. Đúng là một cô gái dễ ghi thù! Địa điểm cô chọn là một nhà hàng xa hoa, giá mỗi món ăn đều khiến người ta run sợ. Cô đang cố ý “làm thịt” anh đây mà, xem ra là để báo thù anh, lần trước cố ý lừa cô đi, khiến cô trở thành kẻ thù của đối tượng xem mắt của anh.
Lục Dĩnh sau khi cố ý gây sự cũng không dám có hành động nào khác nữa, có lẽ nhà họ Thân đã lên tiếng cảnh cáo. Bên này, ông Hướng cũng chưa ra tay giúp con trai mình ngay, vẫn muốn chờ đợi xem biểu hiện của Hướng Vũ Hằng thế nào, có thể tự lực thoát ra khỏi nguy cơ khó khăn này không. Từ sau khi Quảng Vũ bắt đầu hợp tác với Hoàn Quang, Hướng Kỳ Lai bất ngờ cho gọi điện khen ngợi Hướng Vũ Hằng làm tốt, còn nói bữa cơm lần này lẽ ra phải để ông mời mới đúng.
Hướng Vũ Hằng hôm nay vẫn duy trì tác phong lịch lãm như mọi khi, lúc xuống xe mở của giúp Y Bối, anh ta còn cúi người làm động tác rất chuẩn, khiến mấy lời châm chọc chưa kịp nói ra miệng, Vương Y Bối đành nuốt ngược trở lại. Thật chẳng biết hôm nay anh ta uống nhầm thuốc gì nữa!
Trong lúc cùng Hướng Vũ Hằng đi vào nhà hàng, Vương Y Bối chợt nhớ đến năm cuối đại học, sau khi phỏng vấn thất bại hàng loạt, cô đã mất hết niềm tin, nói với Uông Thiển Ngữ rằng cô chẳng còn hy vọng xa vời kiếm được công việc tốt nữa, chỉ mong sau này được một lần vào ăn cơm tại nhà hàng ngon nhất thành phố mà thôi. Vậy mà sau khi đã đi làm, cô lại tiếc không dám bước vào. Quá đắt! Không phải không đủ sức trả, mà là cảm giác thích thú được vào đó ăn không thắng được nỗi đau tiền chảy ra khỏi ví.
Hướng Vũ Hằng nhận thấy tâm trạng cô rất tốt, liền tiếp tục làm một người đàn ông lịch thiệp, kéo ghế ra mời cô rồi anh mới ngồi xuống.
Vương Y Bối rốt cuộc không chịu được nữa: “Anh dỗ dành bạn gái cũng như vậy đấy chứ?”. Nhìn cũng có vẻ được, vừa phong độ vừa có giáo dục tử tế, khác hẳn với bộ dạng lêu lổng, phóng túng ngày thường.
Hướng Vũ Hằng chợt kêu lên thảm thiết: “Tôi mà phải đi dỗ dành phụ nữ à?”, vừa nói anh ta vừa chớp mắt: “Đây là đãi ngộ đặc biệt dành cho cô thôi”.
Những lời nói này cô mà tin thì đúng là kẻ đại ngu đần.
Bồi bàn đưa thực đơn tới, Hướng Vũ Hằng để cô gọi, anh không kén chọn lắm, thế nào cũng được. Vương Y Bối lúc đầu còn từ chối nhưng rồi cũng không thoái thác nữa. Dù mấy năm gần đây ngồi ở bàn ăn, cô rất ít khi tỏ ra kén chọn, nhưng vì dự tiệc nhiều nên những khi chỉ có một mình, cô lại càng kén ăn hơn.
Y Bối gọi đồn ăn xong, bồi bàn đi.
“Trước đây tôi từng khao khát được một lần tới nhà hàng sang trọng như này ăn cơm.” Nghĩ đến quá khứ, cả gương mặt cô chợt sáng bừng lên, năm xưa là khao khát, còn bây giờ đã thành hiện thực, thậm chí còn vượt xa cả mong muốn. Không ngờ cảm giác chờ mong lại hoàn mỹ như thế.
“Vậy cô cũng nên tỏ ra cảm kích tôi đã giúp cô thực hiện được giấc mộng đẹp chứ nhỉ?”
“Thôi đi! Rõ ràng là anh phá tan giấc mộng đẹp của tôi thì có. Nếu không thì bây giờ tôi vẫn còn được chờ mong.” Y Bối cố ý tỏ ra xem thường: “Hơn nữa, mới nghĩ đến đi cùng tôi tới đây là anh… Haizz…”.
Vẻ mặt của cô quá khoa trương, khiến Hướng Vũ Hằng không khỏi bật cười: “Thế cô mong là đi cùng ai? Bạn trai à?”.
Sắc mặt Vương Y Bối chợt cứng lại. Một câu nói vô ý của Hướng Vũ Hằng đã chạm tới đúng nơi thiếu phòng ngự trong trái tim cô. Đúng vậy, cô năm đó có một tâm nguyện là có thể cùng Trần Tử Hàn ăn những món ăn ngon nhất ở đây một lần, quan trọng hơn là hai người có thể gánh vác nổi giá cao ngất trời kia, quả nhiên là tuổi trẻ chẳng biết ưu sầu. Bây giờ cô không thể nghĩ ra được, trong lúc cô đang huyễn tưởng cùng anh sống thoải mái thì anh đang chờ mong điều gì…
Hướng Vũ Hằng nhận ra sự khác thường của cô, mắt híp lại, đang định lên tiếng thì bồi bàn dọn đồ ăn lên. Vương Y Bối vừa nhìn thấy đồ ăn, khuôn mặt lập tức vui mừng hớn hở như cô bé con, thần sắc u sầu ban nãy cùng tiêu tán.
Bài học mà thời gian dạy chúng ta có thể không phải là sự dối trá, mà chỉ là cách đưa tâm trạng đang lộ rõ ràng trên mặt cất vào sâu trong đáy lòng mà thôi.
Vương Y Bối vừa ăn không ngừng bình phẩm món ăn ở đây. Cô không rõ lắm cái gì là giữ nhiệt độ thích hợp khi nấu ăn, cô chỉ đơn thuần biết đây là hương vị mình thích, biết chúng rất hợp khẩu vị của cô. Những món đậu phụ cô từng ăn trước đây đều là vị cay vì khẩu vị của cô khá nặng, nghe nói nhà hàng này có món đậu phụ xào rất nổi tiếng, quả nhiên là không sai, mặc dù thanh đạm nhưng cô lại khen không dứt.
index.php
Hướng Vũ Hằng không quá chú ý tới chuyện ăn uống. Trước đây ở nước ngoài anh cũng khá kén chọn, nhưng về nước rồi cảm thấy