Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
iến trong lòng cô dễ chịu đôi chút.
Lửa khá lớn, cô lùi lại đằng sau theo quản tính. Những đốm lửa li ti bắn tung toé khiến tay cô khẽ run lên, đùi gà trong tay rơi xuống đất. Cô nhìn vào nó, đột nhiên cảm thấy bực bội.
Uông Thiển Ngữ thấy cô chợt ngây người ra, đang định kéo cô lại an ủi một chút nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã có một người khác xuất hiện trước mặt Y Bối.
“Cho em.”
Vương Y Bối ngẩng đầu, trông thấy gương mặt quen thuộc, trên tay anh là một cái đùi gà đã nướng xong.
Mọi người đều nhìn về phía hai người họ.
Cô đẩy anh ra: “Giờ em không muốn ăn nữa”.
Nếu hiện tại chỉ có một mình, cô nhất định sẽ khóc lớn một trận. Khóc vì miếng đùi gà kia rơi, cô không thể ăn!
Một câu nói trong hồi ức, thỉnh thoảng lại vang vọng bên tai cô: “Em muốn cái gì anh cũng sẽ mang về cho em…”.
Mọi người đều là người thông minh, chỉ lặng im nhìn, cho dù trong lòng có bao nhiêu liên tưởng cũng sẽ không ai đi hỏi đương sự.
Màn đêm phủ xuống, Y Bối đứng giữa khoảng đất trống bên ngoài gian nhà, ngẩn ngơ nhìn về phía trước.
Uông Thiển Ngữ đi tới bên cạnh cô, vai sóng vai, ánh mắt cũng nhìn thẳng về phía trước.
“Y Bối!” Uông Thiển Ngữ khẽ gọi: “Có chuyện này tớ vẫn luôn giấu cậu”.
“Chuyện gì?”
“Anh ấy từng đi tìm cậu.” Uông Thiển Ngữ ngừng một chút, quan sát sắc mặt Vương Y Bối: “Cái đêm cậu khóc lóc chạy tới nhà tớ, anh ấy đã tới tìm cậu”.
Cô lặng im nhìn Uông Thiển Ngữ, không lên tiếng.
Uông Thiển Ngữ thở dài: “Khi ấy thấy cậu quá đau khổ, tớ nghĩ, cho dù anh ấy có tìm cậu về thì sao chứ? Nếu người con trai này khiến cậu sống khổ sở như vậy, thì hai người làm sao có thể tiếp tục ở bên nhau được nữa? Vì thế, tớ đã không nói cho anh ấy biết lúc ấy cậu đang ở trong nhà tớ”. Uông Thiển Ngữ dừng lại, không nói tiếp việc Trần Tử Hàn cũng đoán được Y Bối ở đó.
Vương Y Bối mím môi, nhưng nghe xong thì cũng chỉ khẽ cười: “Nói thật đi, có phải cậu cảm thấy chúng tớ không hợp nhau hay không?”.
Uông Thiển Ngữ im lặng.
Vương Y Bối ngày ấy ngây thơ, đáng yêu, một cô gái như vậy thực sự cần một người đàn ông yêu thương, chiều chuộng hết lòng, vĩnh viễn không được để cô ấy rơi lệ, không được khiến cô ấy bị tổn thương.
Nhưng Trần Tử Hàn lúc đó không có khả năng ấy. Hơn nữa, Y Bối cũng không phải một cô gái hiểu lòng người khác. Nếu như đánh giá hai người họ có hợp nhau hay không, chỉ có thể nói rằng, thời điểm ấy, họ không hợp nhau.
“Cậu đã làm đúng.” Vương Y Bối dựa vào vai Uông Thiển Ngữ. Năm đó, cô và Trần Tử Hàn đã đi tới đường cùng cho dù có gặp mặt thì cũng chỉ mang lại đau khổ cho nhau mà thôi.
Đứng trên tầng hai nhìn xuống dưới, Hướng Thần quay đầu lại nói với người phía sau: “Vì sao không giải thích?”.
Trần Tử Hàn trầm mặc đứng đó, không trả lời, cũng không bỏ đi.
“Thực ra tớ rất muốn biết, cậu có từng hối hận hay không?”
Anh liếc nhìn cô: “Không”.
Anh chưa từng hối hận, chỉ cảm thấy thật tiếc nuối.
Đừng dễ dàng nói lời yêu
Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được, tình yêu phức tạp nhất trên đời chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là một cái khung, sau đó, tuỳ vào mỗi người khác nhau mà sẽ có những hoạ tiết khác nhau, chỉ có điều, hoạ tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết thúc của một tình yêu, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ là đường ai nấy đi. Tình yêu của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt, ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện của bản thân mình.
Trở về từ Nông Gia Lạc, Vương Y Bối ra lệnh cho bản thân đặt toàn tâm toàn ý vào công việc, không được suy nghĩ những chuyện liên quan đến Trần Tử Hàn nữa. Thế nhưng, cứ hễ rãnh rỗi một chút là trong đầu cô lại nổi lên hình ảnh của anh, lại không kìm được mà tự hỏi rốt cuộc anh có ý đồ gì? Rõ ràng anh và Hướng Thần thân thiết đầy mờ ám như vậy, tại sao anh còn liên tục xuất hiện trước mặt cô? Nghĩ ngợi lan man, Y Bối chợt phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm cực kỳ lớn. Người ta có thể chỉ là tốt bụng cho cô một cái đùi gà mà thôi, vậy mà cô lại vin vào đó mà tưởng tượng xa xôi. Anh chỉ nhất thời mời cô ăn một bữa, vậy mà khiến cô mãi chưa quên.
Cô cười tự giễu, rồi lại lắc đầu, không nhịn được mà oán giận bản thân. Đã hàng ngàn hàng vạn lần cô tự nhủ sẽ bỏ ba chữ “Trần Tử Hàn” kia vào sổ đen, kể cả ai nhắc tới cũng làm như không quen biết, phải nghĩ thật lâu, thật lâu mới nhớ ra anh ta là ai. Vậy mà hiện tại, hễ nghe người khác nói đến cái tên ấy, trái tim cô cũng theo bản năng mà lôi nó ra, rồi cố gắng nghe ngóng xem người ta nói gì về anh, cuộc sống của anh ra sao, có bạn gái hay chưa, kết hôn hay chưa…
Cuối cùng thì cô cũng có thể chấp nhận sự thật được rồi. So với cô, anh sống rất tốt, anh cầm lên được thì cũng có thể bỏ xuống được. Cô tin, rồi sẽ có một ngày cô làm được như thế, sẽ biến tên anh hoàn toàn trở thành “lịch sử”, mờ dần, mờ dần trong cuộc sống của cô.