Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

ăn kéo rồi lại xếp quân mạt chược.
Tô Lạc hôm nay số đỏ, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, thắng liên tiếp mấy ván. Mãi đến tối muộn, khi đối phương thua sạch tiền thì cuộc chơi mới kết thúc. Tô Lạc phấn khởi đứng dậy, vươn vai cho đỡ mỏi người.
Đám đàn ông quay sang chúc mừng Tiêu Kiến Thành. Qua lời nói của bọn họ, có thể thấy anh ta suốt ngày thua, hôm nay coi như lấy lại thể diện.
Tiêu Kiến Thành mỉm cười, khen Tô Lạc: "Thật sự nhìn không ra, cô cũng có chút bản lĩnh đấy chứ!"
"Nhà tôi từng mở quán mạt chược, nhiều lúc không đủ người chơi, tôi đành phải góp một chân." Tô Lạc thật thà tiết lộ.
"Cô thường chơi bao nhiêu một ván?"
"Một đồng đến năm đồng."
Tiêu Kiến Thành cảm thấy thú vị, hỏi tiếp: "Một buổi tối thắng thua có nhiều không?"
Về việc đối phương cười nhạo mình, Tô Lạc luôn tiếp chiêu, không bao giờ né tránh. "Có lúc gặp may, cũng có thể thắng một vài trăm tệ."
Tiêu Kiến Thành mở ngăn kéo, lấy hai tập tiền dúi vào tay Tô Lạc. Cô không nhận, lập tức trả lại cho anh ta.
"Cầm lấy đi, đây là phần cô đáng được hưởng." Tiêu Kiến Thành nói.
"Tôi không lấy. Anh chơi lớn như vậy thì gọi là cờ bạc rồi còn gì, nhỡ sau này bị xử tử, tôi cũng thành tòng phạm mất."
"Vậy cô muốn tôi cảm ơn thế nào? Cô muốn gì?" Tiêu Kiến Thành ném tập tiền xuống bàn.
"Sau này anh đừng gây khó dễ cho tôi là được." Tô Lạc đáp.
"Hừm, tôi gây khó dễ tức là coi trọng cô đấy."
Hai người đi xuống dưới. Chợt nhớ đến ngăn kéo chứa đầy tiền, Tô Lạc nhắc nhở: "Anh không cầm tiền đi à?"
"Cứ để ở đó."
"Tại sao? Anh thiếu nợ chủ nhà à?"
"Đúng, tôi vẫn đang phải trả nợ."
"Anh có thể nghĩ cách quỵt nợ mà, đây là sở trường của anh còn gì." Tô Lạc châm chọc.
"Quỵt nhiều lần rồi, dù sao cũng không thể thoát." Tiêu Kiến Thành nhún vai.
Hai người xuống đến tầng hai, cửa nhà ăn khép hờ, ánh đèn rực rỡ hắt ra ngoài, tiếng nhạc điện tử xập xình, mấy đôi nam nữ đang ôm hôn nhau. Phòng bên cạnh vọng ra tiếng cười của phụ nữ.
Tiêu Kiến Thành như vô tình đặt tay lên lưng Tô Lạc, lên tiếng: "Chúng ta vào trong uống một ly đi!"
Tô Lạc chợt nhớ đến lời cô gái trẻ hồi nãy, lập tức bừng tỉnh từ niềm vui thắng lợi, từ chối ngay: "Không được, tôi phải về rồi."






"Về làm gì sớm thế? Chúng ta còn chưa uống rượu." Vẻ mặt Tiêu Kiến Thành lại để lộ tia biếng nhác quen thuộc.
Tô Lạc vừa định chạy xuống dưới, Tiêu Kiến Thành đã giơ tay ngăn cô lại.
"Đi làm gì chứ? Tôi vẫn còn chưa ăn mà, cô cùng tôi ăn một chút đi!"
"Anh cứ việc ăn, tôi xuống tầng dưới đợi anh."
"Đừng như vậy, đàn ông ở đây làm gì có ai ăn một mình."
"Anh có thể thử thoải mái." Tô Lạc không hề sợ hãi.
"Em không thích tôi thật à?"
"Không thích." "Tại sao chứ?"
"Tại sao tôi phải thích anh?"
"Tại tôi có nhiều tiền."
"Tôi ghét người có tiền."
"Em đã thử làm người có tiền bao giờ chưa mà ghét họ?"
"Chưa ăn thịt heo, không có nghĩa chưa thấy heo chạy."
"Em đang chửi đểu tôi phải không?"
"Anh muốn nghĩ thế nào cũng được."
Tiêu Kiến Thành đột nhiên dừng xe bên lề đường, quay sang Tô Lạc. "Tô Lạc, tôi thật sự cảm thấy em rất đặc biệt. Lần đầu tiên gặp em, tôi đã có cảm giác mình gặp được một cô gái thuần khiết, lương thiện và đáng yêu như mong muốn. Trong lòng tôi lúc nào cũng vương vấn hình bóng của em. Tô Lạc, em đừng từ chối tôi, tôi sẽ mãi mãi đối xử tốt với em. Tôi sẽ đưa em đi du lịch ở châu Âu, đi Las Vegas giải trí, đi Australia lặn biển... Tôi sẽ đưa em đến bất cứ nơi nào em muốn. Chúng ta có thể đi Paris mua sắm, em muốn mấy cái túi xách LV hay Gucci cũng được. Chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh tôi, chuyện gì tôi cũng nghe em." Anh ta nói rất trôi chảy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt chăm chú trong khi cơ thể ngày càng áp sát.
Tô Lạc bất giác ngả người ra đằng sau, cho đến khi chạm lưng vào cửa xe. Cô nhìn Tiêu Kiến Thành bằng ánh mắt ngỡ ngàng.
Tiêu Kiến Thành lại cất giọng dịu dàng: "Tôi rất thật lòng, Tô Lạc, hãy cho tôi một cơ hội nhé?"
Nói xong, anh ta im lặng chờ đợi câu trả lời của cô.
Một lúc sau, Tô Lạc mới thốt ra một câu: "Anh... bị bệnh phải không?"
Nghe câu hỏi này, Tiêu Kiến Thành ngồi về vị trí của mình, đập tay lên vô lăng, bật cười ha hả.
Cảm thấy người đàn ông này buồn vui thất thường, tính cách vô cùng quái gở, Tô Lạc bắt đầu tính đến khả năng "bị hãm hiếp rồi sát hại", mà anh ta nhắc tới .
Kết quả, sau khi dứt trận cười, Tiêu Kiến Thành lại tiếp tục lái xe, nhưng ý cười vẫn còn đọng trên khóe miệng anh ta. Anh ta lại quay sang Tô Lạc. "Chiêu này không có tác dụng với cô. Cô quả nhiên không thích tôi, đúng là có cá tính."
"Lẽ nào anh tưởng tôi đóng kịch hay sao?" Tô Lạc hỏi lại.
"Đúng vậy, nhiều người phụ nữ thích chơi trò này."
Tiêu Kiến Thành lái xe rất nhanh, thành phố đã lờ mờ hiện ra ở phía trước.
"Tôi không như vậy."
"Cô thì thế nào?"
"Thích là thích, không thích là không thích, chẳng cần thiết phải giả vờ giả vịt."
"Sau này nếu cô thích tôi, nhớ báo ngay