Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.

với tôi đấy."
"Khả năng này không lớn, về cơ bản anh đừng ôm hy vọng." Tô Lạc trịnh trọng lắc đầu.
"Trên đời này chẳng có chuyện gì là tuyệt đối." Tiêu Kiến Thành cười.
Cửa kính hạ xuống thấp, gió đêm thổi vào trong xe khiến mái tóc của Tô Lạc tung bay, lòa xòa trước mặt cô. Cô dõi mắt về phía trước, dãy núi ẩn hiện phía xa xa khiến cô đột nhiên nhớ tới vùng núi nghèo khó, nơi Dương Nhuệ đang dạy học.
"Vụ quyên góp giải quyết thế nào?" Tô Lạc hỏi.
"Các cô hãy làm bản đề án trước, chúng tôi sẽ xét duyệt. Bên cô định xây ở đâu?"
"Huyện Cổ Bình ở miền Tây."
"Cổ Bình ư?" Tiêu Kiến Thành hỏi lại.
"Đúng vậy, đó là một huyện vùng núi nghèo, cơ sở hạ tầng giáo dục rất kém."
"Xây dựng trường học là việc của nhà nước."
"Nhà nước phải làm quá nhiều việc, không thể chăm lo hết được."
"Tôi cũng phải làm nhiều việc, cũng không thể chăm lo hết thiên hạ, sao cô không nghĩ cho tôi?"
"Anh không cần làm gì cả, chỉ cần bỏ tiền là được."
"Cô xem, cơ quan của các cô chỉ biết lừa tiền của người khác mà thôi."
"Tôi lừa tiền của anh để làm từ thiện, người khác lừa tiền của anh còn không biết để làm gì."
"Người khác lừa tiền của tôi nhưng sẽ cùng tôi lên giường." Tiêu Kiến Thành lại bắt đầu giở trò vô lại.
Tô Lạc mỉm cười, không tiếp lời, trong lòng ít nhiều cảm thấy nhẹ nhõm. Trước đây, cô có cảm giác anh ta rất khó nắm bắt, lại ngạo mạn, xảo trá, bây giờ có thể ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ, có nghĩa công việc tới đây của cô sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đúng lúc này, điện thoại của Tô Lạc đổ chuông, cô lấy ra xem, là Dương Nhuệ gọi tới.
Cô vội bắt máy.
"Tô Lạc, anh đã về đến nơi rồi." Dương Nhuệ báo tin bình an cho cô, đây là chuyện hiếm thấy.
"Vậy à? Anh đi đường có thuận lợi không?" Tô Lạc hỏi.
"Cũng không đến nỗi. Anh liên hệ với huyện về chuyện khai thác khoáng sản, trên đường về có vụ tai nạn nên tắc đường hơn một tiếng đồng hồ."
"Vậy anh nghỉ sớm đi."
"Được, tình hình của em hôm nay thế nào? Có thuận lợi không?"
"Cũng được ạ, anh cứ yên tâm."
"Thế thì tốt. Chiều nay, anh gọi điện cho Thư ký Dụ, chú ấy bảo em đang lo việc quyên góp."
"Vâng ạ."
"Em đừng sốt ruột quá, bên anh... cũng dễ thương lượng thôi." Giọng Dương Nhuệ lúc to lúc nhỏ.
Tô Lạc cảm thấy trong lòng rất ấm áp, cô nói nhỏ nhẹ: "Vâng, em hiểu."
"Vậy anh cúp máy trước đây... Tạm biệt..."
"Tạm biệt anh..." Tô Lạc cúp điện thoại, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa xe, thở dài một hơi.
Ô tô đột nhiên dừng lại bên lề đường.
Tô Lạc quay đầu, Tiêu Kiến Thành cất giọng nghiêm nghị: "Bây giờ đã vào thành phố, cô bắt taxi về đi, tôi còn phải quay lại nơi đó."
"Ờ..." Tô Lạc liền mở cửa xuống xe.
"Về chuyện quyên góp, thứ Hai tuần sau hãy mang bản đề án đến cho tôi, trực tiếp liên lạc với luật sư Châu cũng được." Tiêu Kiến Thành dặn dò rồi quay đầu về đường cũ.
Tô Lạc đứng giữa đường, nhất thời không nhận ra phương hướng. Một lúc sau, cô phát hiện phía trước có một trạm xe buýt. Cô đi về bên đó nhưng trái tim vẫn dừng lại ở cuộc điện thoại vừa rồi, trong lòng rất vui vẻ, thậm chí cô còn hát ngâm nga.






Anh Ta Là Yêu Nghiệt Của Phương Nào Không Biết
Về đến nhà đã là nửa đêm, vừa mở cổng, phát hiện đống giày của mình nằm sau cánh cửa, cô cúi xuống xếp gọn một chỗ. Trong nhà chỉ có Tô Kiệt đang ngồi trước máy tính chơi điện tử, không thấy bóng dáng bà Nhạc. Nhìn thấy cô, Tô Kiệt cất giọng vui vẻ: "Chị đi đâu thế?"
"Đến chỗ bạn chị."
"Bạn nào cơ?"
"Bạn bình thường."
"Xì!" Tô Kiệt lại quay về với màn hình máy tính.
Di động của Tô Lạc đột nhiên đổ chuông, cô liền từ nhà vệ sinh lao ra ngoài. Tô Kiệt đã cầm điện thoại trong tay.
"Mau đưa cho chị!", Tô Lạc tưởng là Dương Nhuệ gọi.
Tô Kiệt giơ cao chiếc điện thoại, ngẩng đầu nhìn dãy số hiện trên màn hình.
"139... Đây là số của lão già đó phải không? Để em nghe, bảo ông ta chuẩn bị một cái phong bao làm quà gặp mặt cho em."
Tô Lạc sốt ruột nhảy lên giằng điện thoại. "Tô Kiệt, mau đưa cho chị đi, không có ông già nào cả."
Tô Kiệt mặc kệ, bấm nút nghe. Tô Lạc liền nhảy lên giường cướp điện thoại.
"A lô!" Cô thở hắt ra, nói với người ở đầu dây bên kia.
"Chào cô, là Tô Lạc phải không?" Giọng một người phụ nữ xa lạ truyền tới.
"Vâng..." Tô Lạc nghi hoặc, muộn như vậy, không biết ai gọi.
"Là tôi, Thẩm Doanh đây."
"A, chào cô."
Tô Kiệt ghé tai lắng nghe, Tô Lạc véo cậu một cái khiến cậu la oai oái rồi chạy mất.
Thẩm Doanh căng thẳng. "Người ở bên cô là ai vậy?"
Biết cô ta hiểu nhầm, Tô Lạc thấy hơi buồn cười. "Em trai tôi."
"Vậy à?" Thẩm Doanh thở phào nhẹ nhõm.
"Cô có chuyện gì không?" Tô Lạc hỏi.
"Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi, vụ quyên góp của các cô. Kiến Thành không có ý kiến đấy chứ?"
Mười hai giờ đêm gọi điện hỏi công việc cũng giả tạo quá đi, Tô Lạc thầm nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng vẫn đáp: "Tiêu Tổng bảo chúng tôi chuẩn bị bản đề án."
"Vậy thì tốt, có chuyện gì cần giúp đỡ, cô cứ nói với tôi, đừng ngạ