Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
huồn về phòng làm việc.
Khi Tô Lạc đến bệnh viện, ngoài cổng tụ tập rất đông người và xe. Thư ký Dụ len lỏi giữa đám đông, tìm kiếm Tiêu Kiến Thành.
Tô Lạc chẳng buồn đi theo ông ta. Cô đứng ở bên ngoài, trong lòng ủ rũ. Vị cứu tinh duy nhất biến mất, cô nghĩ dự án này không còn hy vọng.
Di động đổ chuông, cô móc ra xem, là Tiêu Kiến Thành gọi tới.
"A lô!"
"Người nhà của tôi qua đời nhưng sao trông cô như mới mất người thân vậy?"
"Anh nói linh tinh gì thế?"
"Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, tôi có không ít đàn bà, hôm nay, người muốn để tang cũng rất nhiều, chắc không đến lượt cô đâu." Trong điện thoại, Tiêu Kiến Thành vẫn còn tâm trạng nói những lời vô liêm sỉ.
Tô Lạc không muốn nghe, lập tức đáp: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở." Nói xong, cô liền cúp điện thoại.
Phía trước đột nhiên có một người đẹp từ đám đông đi về bên này, Tô Lạc nhận ra là Thẩm Doanh.
"Tiểu Tô, cô vất vả rồi, mau vào đại sảnh ngồi một lúc đi." Thẩm Doanh mặc bộ đồ đen từ đầu đến chân, càng tôn lên nước da trắng nõn của cô ta.
Xem ra cô ta cũng muốn để tang vì người nào đó, Tô Lạc nghĩ bụng, ngoài miệng lịch sự đáp: "Không cần đâu, tôi đang đợi Thư ký Dụ."
"Thư ký Dụ cũng đến đây à?"
"Vâng, ông ấy đi tìm Tiêu Tổng rồi."
"Chúng tôi cũng đang tìm Kiến Thành, không biết anh ấy đi đâu mất." Thẩm Doanh vừa nói vừa kiễng chân, giơ tay che trên trán, ngó nghiêng xung quanh.
"Vậy sao, anh ta..." Tô Lạc định nói anh ta vừa gọi điện cho mình, nhưng chợt nghĩ không cần tự chuốc lấy phiền phức nên lập tức ngậm miệng.
"Anh ấy làm sao cơ?" Thẩm Doanh hỏi.
"Không có gì, chắc anh ta bận công việc khác." Tô Lạc đáp.
"Ông ngoại là người thân duy nhất của anh ấy, có lẽ anh ấy rất buồn nên mới trốn tránh mọi người." Thẩm Doanh tỏ ra đau lòng.
"Chắc vậy!"
"Cô cứ làm việc của mình đi, tôi thử tìm tiếp xem sao."
Thẩm Doanh định quay người rời đi nhưng chợt nhớ ra điều gì cô ta lại nói: "Đúng rồi, tối qua cô về sớm thế, lúc sau tôi đến ngôi biệt thự để cùng chơi với cô, không thấy cô đâu nên tôi mới gọi điện thoại."
"Vâng..."
"Tôi đi trước đây."
"Chào cô."
Thẩm Doanh uyển chuyển đi về phía đám đông. Rất nhiều người hỏi thăm, trò chuyện, bắt tay với cô ta. Cô ta luôn giữ thái độ dè dặt, mỉm cười gật đầu.
Tô Lạc dõi theo Thẩm Doanh, tự dưng cảm thấy người phụ nữ này hơi khó hiểu. Cô nhớ Tiểu Tần tiết lộ, cô ta và Dương Nhuệ từng yêu nhau. Cũng không biết là thật hay giả nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy bọn họ không phải là người cùng một thế giới. Dương Nhuệ đang chiến đấu với khó khăn nghèo khổ, còn Thẩm Doanh như quý cô cao sang. Dương Nhuệ và cô ta làm sao có khả năng dính dáng tình cảm với nhau chứ?
Chuông điện thoại lại reo vang, vẫn là Tiêu Kiến Thành gọi tới. Hai người này đúng là đôi nam nữ khó hiểu.
"Vợ anh đang tìm anh kia kìa." Vừa bắt máy, Tô Lạc nói luôn.
"Vợ nào cơ?"
"Anh có nhiều vợ lắm sao?"
"Tôi chưa từng đếm qua. Đợt này phải lọc danh sách mới được, không thì chẳng biết ai với ai."
"Phiền anh tỏ ra đau buồn một chút có được không?"
"Bởi vì không có cách nào để tỏ ra đau buồn nên tôi đành trốn mọi người."
"Anh trốn ở đâu hả?" Tô Lạc nghển cổ ngó nghiêng.
"Hóa ra cô chính là bà vợ đang tìm tôi."
"Phì, buồn nôn quá." Khóe mắt Tô Lạc chợt nhìn thấy một chiếc xe bảy chỗ đỗ ở bên cạnh bức tường bao, trong xe lờ mờ có một bóng người. Cô liền đi nhanh về bên đó.
"Cô đừng lại gần, tôi sẽ bị phát hiện đó." Tiêu Kiến Thành cất cao giọng.
"Sao anh ấu trĩ thế?" Tô Lạc bất chấp, đi tới mở cửa xe.
Tiêu Kiến Thành đang ngồi ở ghế sau, trong xe mù mịt khói thuốc lá.
"Mau lên đây rồi đóng cửa lại." Tiêu Kiến Thành vội kéo cô lên xe, đóng sập cửa.
"Cô có hút thuốc không?" Đến khi Tô Lạc ngồi cạnh mình, anh ta đưa gói thuốc cho cô, là nhãn hiệu Phù Dung Vương, loại kim cương.
"Tôi không hút."
"Hút một điếu đi mà, coi như cùng tôi chia sẻ nỗi đau mất người thân." Tiêu Kiến Thành mở hé cửa kính, tự mình châm một điếu thuốc.
"Tôi không cần. Nếu có hút thuốc anh cũng đừng chơi loại đắt tiền như vậy, đúng là quá lãng phí." Tô Lạc nói.
"Vậy phải hút loại gì?"
"Ba đến năm đồng một gói là được rồi. Dù sao cũng là hành động từ từ tự sát, không cần đến "công cụ" đắt tiền như vậy."
"Tôi có khả năng mua, có liên quan gì chứ?"
"Một gói thuốc hai mươi điếu của anh những một trăm tám mươi tệ, trung bình mười tệ một điếu. Anh có biết, rất nhiều trẻ em ở nông thôn không nộp nổi hai mươi tệ tiền ăn trưa một tháng, chỉ có thể vác bụng đói đi học. Một gói thuốc của anh gần bằng một năm tiền ăn trưa của bọn trẻ đấy."
"Đừng suốt ngày nhắc chuyện này với tôi." Tiêu Kiến Thành càng hút ác. "Tôi đã nói rồi, giáo dục là việc của nhà nước, giúp trẻ em nghèo đi học cũng là việc của bọn họ."
"Nhà nước bị các anh hút đến kiệt quệ rồi." Tô Lạc phản bác.
"Tôi tự bỏ tiền mua thuốc, không chỉ cho bản thân mà còn tặng rất nhiều người, tôi tạo ra GDP đấy. Thuốc lá bị đánh thuế cao đến mức nào cô có biết không?"
"Tạo GDP thì có tác dụng gì chứ? Bọn trẻ vẫn không c