Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.

vật mới có thể đỡ được đạn của súng bắn tỉa thôi. Khi Lý Lộc ở cản trở viên đạn thứ hai thì đồng thời nghĩ như vậy.
Keith nghe được tiếng thứ hai súng vang lên, sau đó cảm thấy Lý Lộc chấn động một cái, thân thể của lập tực căng thẳng, cái loại căng thẳng từ xương cốt đến bắp thịt.
“Không còn kịp tránh nữa, bắn liên tiếp.” Cô tiếc nuối nói.
Keith cảm thấy có chất lỏng đặc nhỏ xuống cổ mình, anh ta còn chưa kịp nghĩ ra đó là cái gì, đã dốc toàn lực lôi cô ra sau một khối đá nham thạch.
***
Keith đẩy Lý Lộc ngã xuống đất, mặc dù lực xung kích rất lớn, nhưng tuyết đọng xốp, anh tin tưởng sẽ không làm tổn thương Lý Lộc. Nhưng chất lỏng sềnh sệch này không ngừng nhỏ giọt xuống trên cổ anh. Điều này làm cho Keith sinh ra một loại ảo giác, giống như đó là thủy ngân bị thiêu cháy, nóng bỏng mà nặng nề, hơn nữa, chặn thế nào cũng không được.
Anh cảm thấy thân thể Lý Lộc cứng ngắc, cô đang nhịn cái gì à? Nhưng chính anh cũng không cách nào tự chủ được hành động, thân thể vẫn còn không thể điều khiển tự động run rẩy. Không cần chính mắt thấy, mùi của dòng máu chảy xuôi lẫm liệt trong không khí kích thích giác quan của anh, trong đôi mắt hình như tràn ngập màu sắc máu.
“Tránh ra.” Lý Lộc nói, sau đó dùng tay chưa bị thương đẩy Keith ra.
Hơi sức kia lớn đến kinh người, Keith cảm thấy như bị một chiếc xe tải đụng, không tự chủ được chỉ có thể buông lỏng Lý Lộc ra.
Cô ngồi dậy, dùng thân thể ngăn trở tầm mắt Keith, cúi đầu thấy được tay trái trở nên máy thịt bết bát.
Đó là một đầu đạn đồng nguyên chất thứ thiệt, cứng rắn và có lực xuyên thấu mạnh. Trải qua trở lực vài trăm mét không khí, sau khi bắn vào cơ thể con người sẽ bởi vì chất môi giới biến hóa mà sinh ra vận động bất quy tắc, tạo thành thương tổn nghiêm trọng. May mắn chỉ là trúng vào bàn tay, chất môi giới mỏng vậy, không đủ khiến nó bị lộn. Nhưng cũng đủ đánh nát xương.
Bay tốc độ cao sinh ra sóng trùng kích, đầu đạn đánh xuyên hai cây xương cốt trong lòng bàn tay, trước khi hoàn toàn thoát khỏi bàn tay, Lý Lộc dùng ba ngón tay có thể động còn lại vững vàng kẹp chặt nó.
Đây là đánh lén nhằm vào cô.
Nhằm vào cô, lại còn phát ra công kích vào lúc cô ở một mình. Lúc nãy là may mắn, thật may là chặn lại… Đầu đạn nóng cháy sinh ra cảm giác nóng bỏng, hoàn toàn kích thích đầu óc của cô, máu đỏ tươi nhỏ xuống ở trong tuyết, cả tầm nhìn trở nên hoàn toàn mơ hồ.
Mặc kệ đây có phải là lực lượng không giống người không, có quy công vào cơ thể đã bị biến đổi này không, Lý Lộc vẫn cảm ơn Brando.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn ngó nghiêng hai phía hiện trường, sau đó Keith thấy được ánh mắt của cô.
Trước kia, Keith rất ưa thích nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, đôi tròng mắt đen phiếm ánh sáng nâu bóng, thỉnh thoảng sẽ lóe lên ánh sáng sắc bén. Cái loại sắc bén đó hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của anh.
Bây giờ đang ở khoảng cách gần như thế, hô hấp của hai người chạm vào nhau, anh cảm thấy, trong con mắt Lý Lộc phiêu tán tia lửa khát máu. Anh tận mắt thấy bộ phận trắng noãn trong đôi mắt này nhanh chóng lan tràn tia máu, không khí quanh người cũng thay đổi, không khí căng thẳng, bốn phía an tĩnh, mặt trời từ sau tầng mây lộ ra, cả khối tuyết đọng đều phản xạ ánh trắng chói mắt, giống như ma vật khát máu sắp xuất hiện ở ban ngày.
Keith ôm bả vai của cô nói: “Em cần băng bó.”
“Bây giờ còn chưa cần.”
“Chúng ta cần tìm bác sĩ.” Keith giống như rất tỉnh táo, anh tỉnh táo đến mức quên người trước mắt chính là bác sĩ.
Lý Lộc ngẩng đầu lên, cô quay đầu lại nhìn Keith: “Anh thật tỉnh táo, anh thiếu chút nữa đã chết rồi.”
“Em cần băng bó.” Keith kiên nhẫn nói. Trên thực tế anh cũng chỉ có thể nói thế, thân thể rét run, rồi lại nóng lên, anh tin hai tròng trắng của mình nhất định cũng đang trải rộng tia máu. Đây không phải là trạng thái một chiến sĩ cần có, đối mặt tập kích, đối mặt bất kỳ tình trạng nào cũng nhất định phải tỉnh táo, đưa mình nằm ngoài mọi việc, như vậy mới có thể bảo đảm tỉ lệ sống sót cao hơn.
Thế này không đau, cũng không phải rất đau. Cô biết cái đau chân chính. Trước khi hô hấp trở nên nặng nề, cô liền bắt đầu hành động.
Keith cảm thấy ngực truyền đến một lực lượng mạnh mẽ, muốn kéo Lý Lộc đã không còn kịp nữa. Brad và Iris tìm kiếm thứ che chắn để ẩn núp thân thể của mình, súng ống của bọn họ còn để lại ở trong tuyết. Keith thấy Lý Lộc hành động, cô lướt qua đất trống gần năm thước, nhặt lên Ellis M21 từ trên mặt đất, sau đó liền lao đến đỉnh núi cao như cơn gió mạnh.
Eyrie thông qua điện thoại gọi máy bay trực thăng trợ giúp, âm thanh kia cũng biến thành rất xa xôi, sau khi dòng suy nghĩ ngừng nửa giây, Keith rút ra súng lục cắm ở sau thắt lưng, xông tới theo Lý Lộc.
Anh không biết tốc độ của con người có thể nhanh như vậy, mặc dù đã toàn lực, cũng chỉ miễn cưỡng không có bị kéo ra khoảng cách. Dọc đường có chất lỏng đỏ tươi nhỏ xuống trong đống tuyết, hòa tan một phần băng tuyết.
Đại não trở nên trống rỗng, cảnh tượng trong tầm nhìn đang nhanh chóng lui về phía sau, lỗ tai nghe được tiếng hít th