The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2830 lượt.

ở của mình, sau đó anh nghĩ tới chuyện không nên nghĩ tới.
Keith biết đó là âm thanh phát ra từ súng gì, đó là một cây súng bắn tỉa, dùng đạn đạn chuyên nghiệp, giá ước chừng khoảng 25 dollar 1 viên. Anh có thể cảm thụ được sóng xung kích nó mang theo, biết được điểm rơi của nó. Nếu như anh không có nhào tới, vậy khẳng định sẽ lấy mạng Lý Lộc. Nhưng anh đã nhào qua, ôm lấy Lý Lộc, cho nên theo lý mà nói, anh hẳn không có lý do hoàn hảo không bị thương.
Lý Lộc lấy tay chặn lại đạn? Đầu đạn phát ra từ súng bắn tỉa chuyên nghiệp?
Đó là chuyện không thể nào, sư phụ Keith luôn dạy anh đang trên chiến trường phải cẩn thận súng bắn tỉa, cũng là bởi vì không có ai có thể lấy da thịt ngăn cản đầu đạn có thể xuyên thủng thép.
Tốc độ của Lý Lộc rất nhanh, cự ly chừng ba trăm thước, giống như chớp mắt một cái đã đến.
Cô đứng ở đỉnh núi quét mắt một lần, không hề do dự liền phóng tới chân núi bên kia. Máu của cô một mực chảy, còn một tay cầm một thanh M21, tốc độ không giảm. Giống như cái máy không biết mệt mỏi.
Hô hấp của Keith dồn dập. Từ góc độ này nhìn qua, Lý Lộc thật không giống người bình thường. Nhưng tại sao cô lại có năng lực này, Keith còn đang suy nghĩ tay của cô rốt cuộc ra sao, đầu đạn mang theo sóng trùng kích như vậy… Tay của cô sau này vẫn còn có thể sử dụng bình thường sao?
Ý nghĩ này tràn ngập đầu óc của anh, tức giận từ địa phương thật sâu dâng lên, mắt của anh hoàn toàn đỏ ngầu.
Sau lưng đài chỉ huy nơi xa truyền đến âm thanh cánh quạt của máy bay trực thăng.
Trên đường lại có đạn bay thét lên rơi xuống, nhưng trong lúc vội vàng hiển nhiên không cách nào nhắm ngay, quỹ tích của đạn mặc dù gần sát, nhưng mà cũng chỉ sượt qua sợi tóc Lý Lộc thôi.
Trong đôi mắt Lý Lộc lộ ra ánh sáng tàn nhẫn, đối phương là một người chuyên nghiệp. Sau đợt công kích thứ nhất, nhìn thấy bọn họ đã trốn vào sau chỗ che chắn liền bỏ qua công kích, khi đó có lẽ là đã biết không có khả năng thành công nên chuẩn bị rút lui. Mà bây giờ, thấy cô đến gần lại quyết định tiến hành đợt công kích thứ hai.






Bệnh viện bùng nổ
Mũ lưỡi trai bị gió ném đi, mái tóc đổ xuống, Keith thấy trước mắt rơi xẹt qua một vệt đen, màu đen kia đột nhiên thay đổi quỹ tích. Trong lúc tiến công Lý Lộc đột nhiên ép nửa người xuống, thân thể dán chặt trên mặt đất, tay phải dùng súng cũng kề sát đất chống đỡ, mái tóc đen hất lên sau đó xõa tung trên lưng – chỉ dừng lại vỏn vẹn nửa giây, cô đã nhảy vọt lên.
Loại sức mạnh đột nhiên bộc phát đó mạnh mẽ như một sinh vật có hình thể, đưa cô lên chạc ba cây đại thụ.
“Bên trái!” Keith kêu to.
Lý Lộc ở trên chạc cây nhìn về hướng bên trái. Dường như đã lập tức tìm được mục tiêu. Cô giơ khẩu M21 lên, lấy đầu gối làm điểm tựa tiến hành động tác nhắm bắn đơn giản ngay, một hàng đạn bắn càn qua. Nhờ có công lao cải tạo của Vincent nếu không chỉ được mấy giây thì đạn còn sót lại cũng dùng hết rồi.
Lý Lộc đi lên, cô dùng tay phải đè lên động mạch cổ tay trái, làm chậm tốc độ chảy máu.
“Trong túi tôi có một cái ống chích, còn có một bình thuốc mê.” Cô nói.
Keith gật đầu, dùng tay thò vào túi cô tìm được đồ cô nói. Dùng miệng mở bao ra, một tay rút thuốc vào, sau đó quay đầu muốn tiêm cho Lý Lộc.
Lý Lộc đối mặt với cái ống tiêm 2 milliliter, ngạc nhiên hỏi: “… Anh đang làm cái gì vậy?”
“Tôi tiêm vào giúp cô.” Keith cố chịu đựng đôi mắt rát như phải bỏng, nhẫn nại nhìn vết thương trên tay cô. Trên bàn tay bị lủng một lỗ to bằng trái bóng bào, xương khẳng định đã bị bắn mất hai cây, có lẽ về sau ngón trỏ và ngón giữa cũng không thể sử dụng được nửa.
“Cho anh thuốc là dùng để đối phó người này, anh đối phó tôi làm cái gì.” Lý Lộc dùng chân chỉ chỉ người đang nằm trên đất, nói với hắn ta, “ Tốc độ tự sát không đủ nhanh rồi.”
“Cô không đau à?”
“Đau thì dùng thuốc giản đau, đây là thuốc mê.”
Keith thấy cô quả thực sắp nổi trận lôi đình, không dám không vâng lời, tiêm thuốc vào cổ người nọ.
Trước khi hôn mê người kia còn nghe được Lý Lộc nói: “Thuốc này tôi dùng để mê lũ khỉ, sao có thể cho tôi dùng.”
Đám người Brad và Iris lục tục chạy tới, trên đường Iris nhặt được súng yêu của mình, bực bôi nói: “ Lý Lộc đáng chết, làm sao cô có thể cư xử với bảo bối của tôi như vậy!”
Nói tới đây anh ta liền dừng lại, dừng lại chốc lát thì không tin nổi thét chói tai: “Trời đất ơi, Lý Lộc, tay của cô!” Trên đường cậu ta có thấy vết máu, biết đại khái là Lý Lộc hoặc là Keith đã trúng đạn, nhưng cậu ta không nghĩ tới lại là vết thương nghiêm trọng đến thế.
“Câm miệng.” Lý Lộc nói.
Lúc này cô đã ngồi dưới một thân cây cách đó không xa băng bó đơn giản cho mình.
“Liên lạc Dương, đối phó người này phải bảo anh ta ra sân mới có hiệu suất.” Lý Lộc dặn.
“Không cần cô nói tôi cũng vậy sẽ làm như vậy.” Iris tức giận đến giơ chân, “Đáng chết, đáng chết! Nếu Dương nhìn thấy tay cô, nhất định sẽ dốc hết kiến thức trọn đời.”
“Cậu nói cứ như Dương là bác sĩ ngoại khoa vậy?”
“Không, anh ta