Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2813 lượt.
thể đào ra cái gì không.”
Dora cắn răng nói: “Tôi biết rồi.” Cô nhìn vào phòng giải phẫu, người đã bị đẩy vào trong, không thấy được gì.
“Anh có thể chữa khỏi cho cô chứ?” Cô hỏi.
“Không thể nói trước. Bàn tay cô ấy vốn đã nhỏ, còn bị bắn lủng một lỗ lớn như vậy. Nếu như ngón trỏ và ngón giữa không được cung cấp đủ máu, hai đầu ngón tay đều
phải cắt… Chỉ là, cũng không phải không có cơ hội khỏi hẳn, chỉ có thể trông chờ vào khả năng khôi phục của Lý Lộc thôi.”
Dora khom mình: “Nhờ anh.”
“Tôi làm giải phẫu dựa vào ý chí của bản thân, cho nên chưa bao giờ cần ai nhờ vả, cô nhìn cũng đủ rồi đừng chàng ràng ở đây nữa. Mau cút đi.”
Carl nói xong, không để ý tới Dora nữa, đi theo những nhân viên khác vào.
Quá trình giải phẫu cũng không đơn giản. Carl lấy đoạn cuối đốt xương sườn thứ mười hai của Lý Lộc ra, cắt gọt đều hai bên. Sau đó mài xương như thợ thủ công lành nghề, anh ta chẻ hai mảnh xương sụn màu trắng thành hình dạng xương ngón tay, dùng để thay thế đoạn xương bị mất.
***
Khi máy bay của Dương hạ cánh, tuyết đã ngừng rơi.
Anh ra khỏi phi trường, tùy tiện tìm một chiếc taxi, sau khi nói rõ địa chỉ liền vòng tay ngồi ở ghế sau không nói tiếng nào. Tài xế taxi thấy anh là người châu Á, tuy không tính là thấp, vóc người lại tương đối gầy, bộ dạng giống như rất dễ bắt nạt liền dứt khoát chạy đường vòng.
Ban ngày quang cảnh thành phố không đẹp lắm, buổi tối cũng không khá hơn. Dương nhàm chán mấy phút thì móc trong túi ra một gói thuốc thơm, lấy ra một điếu ngậm lên miệng.
“Thưa ngài, xin đừng hút thuốc trong xe.” Tài xế nói, hắn ta len lén quan sát Dương trong kính chiếu hậu.
“Tôi còn chưa đốt.” Dương đáp.
Sau khi quanh đi quẩn lại hơn một tiếng đồng hồ, rốt cuộc chiếc xe cũng dừng lại bên bãi đậu xe của ngân hàng gần sát ngôi nhà Dương muốn tìn.
“Thưa ngài, 97 Dollar, xin trả tiền.”
Dương mở cửa xe đi xuống, nhưng không có ý trả tiền.
“Hì, thằng nhãi da vàng, nếu mày không muốn vào bốt cảnh sát thì mau trả tiền đi.”
“Nếu ông không ngại tôi kể chuyện ông cố ý đi lòng vòng cho cảnh sát.” Dương đặt tay trên cửa sổ xe, bình thản nói với gã tài xế.
Tài xế kia bật cười, mắng một tiếng: “ Người châu Á đáng chết! Lại biết đường.” Sau đó hùng hổ lái xe đi, cũng không dám đòi tiền nữa.
Ngày mai là sang năm mới, trên đường phố vẫn rất vắng vẻ như cũ.
Cửa hiệu may thủ công bên cạnh ngân hàng vẫn còn mở cửa, tiệm này rất ít khi nghỉ phép, Dương đã biết trước. Anh vào, cửa kiếng đụng vào chuông treo trên viền cửa, phát ra tiếng leng keng. Thơ may đang ngồi dưới ánh đèn xem một quyển sách quảng cáo súng, ngẩng đầu lên đẩy đẩy mắt kiếng, có vẻ kinh ngạc nói: “Anh đã đến rồi.”
Dương nói: “Tôi đã trở về.”
Người thợ may đứng lên chào đón anh: “Lần này chuẩn bị ở lại bao lâu?”
“Trước tiên chuẩn bị cho tôi một bộ quần áo tử tế chút, ta muốn đi ngân hàng, không muốn bị ngộ nhận là kẻ cướp.”
“Được rồi, tôi hiểu, anh chờ chút để tôi đi tìm.” Người thợ may nói, ông ta lầm bầm oán trách, “Hình như anh gầy đi, gần đây làm nhiệm vụ gì?”
“Tôi có thể rít hơi thuốc không?”
“… Anh biết mà, bang New York cấm hút thuốc ở nơi công cộng. Huống chi không phải anh không hút thuốc sao?”
“Nơi này là nơi công cộng?”
Người thợ may sửng sốt, bật cười cười: “Cậu nói đúng” Anh ta đẩy cửa ra ngoài xoay tấm bảng “ tạm nghỉ”, kéo màn lại. Như vậy cũng sẽ không có ai vào.
Dương móc bật lửa ra, anh cúi đầu ngậm điếu thuốc, tự châm thuốc cho mình. Hít vào một hơi thật sâu, kẹp điếu thuốc ở giữa ngón tay, chầm chậm nhả ngụm khói màu trắng.
Người thợ may vừa lục tìm quần áo, vừa hỏi: “Tâm tình không tốt?”
“Ừ.”
“Của anh đây, vào phòng thay đồ nhìn xem. Nếu như không thích tôi sẽ đổi bộ khác. Dĩ nhiên, nếu anh chịu ở lại đây thay tôi thì quá tốt.”
“… Anh cứ thích nói đùa.”
Dương cầm quần áo đi vào phòng thử.
“Này, có còn hứng thú nhận ủy thác của bên tôi không? Bây giờ yêu cầu anh ít nhất cũng tốn cả triệu đô rồi.”
Dương im lặng trong phòng thử áo chốc lát, trả lời: “Có lúc anh thật giống một tên ma cô.”
“Hắc hắc. Tính chất công việc giống nhau cả mà.”
Dương từ trong bước ra, chiếc áo da cũ rách đã được thay, anh ta đang mặc một chiếc áo dạ đen tuyền. Áo khoác dài tới dưới gối, phần eo buộc chặt, vô cùng thích hợp với vẻ mặt anh ta hôm nay.
“Bao nhiêu tiền?”
“Miễn phí miễn phí, vốn lấy anh làm người mẫu thiết kế, hiện tại coi như nó đã đạt được mục đích sử dụng rồi.”
Dương móc trong bóp da ra một tấm thẻ tín dụng, đưa cho người thợ may: “Cà mười ngàn đi. Nếu không lần sau tôi sẽ tới tiệm khác.”
“Đúng là uy hiếp với khẩu vị của tôi mà, để ngăn chặn kẻ khác mê mẩn món hàng quý giá nhất thì tôi đành cung kính không bằng tuân lệnh vậy.”
“Tôi không phải hàng hóa của anh. Nếu như không muốn mất khách thì anh nên sửa đổi thói quen nói chuyện đi.”
“Biết biết.” Thợ may phấn khởi nói.
Dương cất thẻ tín dụng, chuẩn bị rời khỏi tiệm, anh chàng thợ may vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: “Thỉnh thoảng cũng nên nhận ủy thác bên tôi chứ, thủ pháp