Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2734 lượt.

Món ruột già heo này quả thật là ruột già heo trong ruột già heo, vua ruột già heo!”
Hiện tại biến thành Keith ngẩn người tại đó, tiếp tục động tác nửa ngồi cũng không phải, mà đứng lên cũng không phải.
Bình an ăn xong bữa cơm, Lý Lộc lau khô miệng, rồi cô chuyển mắt nhìn thẳng Keith.
Cảm nhận được không khí khang khác, Keith không khỏi cũng buông chén xuống đũa, ngồi nghiêm chỉnh.
“Tài nấu nướng của ngài thật giỏi, tôi cam nguyện chịu thua.” Lý Lộc nói.
“Không, không thể nào…” Keith nói cà lăm, nhưng mà trong nội tâm lại vui mừng tột đỉnh.
“Xin nhất định phải dạy tay nghề của anh cho tôi!”
“A… À?… A!!!”
Keith cảm thấy cánh cửa thiên đường đang rộng mở với anh, câu hỏi đó, chẳng khác gì Lý Lộc đồng ý cho anh sau này có thể theo đuổi mình.
Sư phụ, con yêu ngài! Keith làm dấu chữ thập trước ngực. Sau đó an nói với Lý Lộc: “Vô cùng vinh hạnh, cứ quyết định như vậy, Trung Quốc có câu ngạn ngữ nói ‘ quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy ’, anh nhất định sẽ tuân thủ.”
Thật là có lời, bởi vì “quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy”, cho nên sau này Lý Lộc cũng nhất định ngại ngùng nếu bỏ hiệp nghị, đuổi anh ra khỏi cửa. Sư phụ! Con yêu ngài! Anh cầu nguyện lần nữa.
Từ lòng áy náy đinh điểm, Keith bổ sung thêm một câu: “Lần sau anh sẽ làm món ngon hơn cho em!”
Buổi tối này thật sự quá tuyệt đẹp, Keith yêu chết sự luống cuống lúc gần tối của anh, vì bước sai mà tới được đâu. Sau đó tiếp tục đạt được cơ hội đến gần Lý Lộc.
Trước khi đi, anh vẫn còn luyến tiếc. Lý Lộc đưa anh ra khỏi căn hộ sáu tầng, anh quay đầu lại nhìn tòa nhà trong ngõ hẹp, từ trong cửa sổ đang lộ ra ánh sáng ấm áp.
“Phòng bếp thật tốt…” Anh khen ngợi.
“Cám ơn.”
“Đã khiến tôi nấu (làm) rất sảng khoái!” Keith vẫn chưa thỏa mãn nói.
Lời nói kỳ dị này bị Lý Lộc nghe được, khiến bước chân cô lảo đảo. Cô không chịu nổi quay đầu lại trừng Keith, anh bánh mì phô mai thành khẩn lại dùng ánh mắt vô tội hỏi thăm cô có bình yên không.
Lý Lộc bi quan cảm thấy – thế giới này đã biến thái.






Giấc mơ cổ quái của Brando
Mùa đông ở Đa Duy Cống không phải rất lạnh, bởi vì vĩ độ thấp, thậm chí còn hơi nóng. Nơi này 4 mùa trong 1 năm đều thích hợp trồng trọt các loại cây công nghiệp, nhất là
ma túy và anh túc có cống hiến quan trọng cho cuộc sống của cư dân. Mảnh đất này có diện tích gần trăm cây số vuông, hai phần Đông Bắc và Tây Nam bị hai dòng họ lớn khống chế. Ở nơi trung tâm của phía Tây Nam, có một tòa nhà bị đám nông phu xưng là “nhà lớn”, quanh nhà có ba vòng bảo vệ, vì đây là nhà tổ của gia tộc Akis.
Trạng thái hôm nay của Brando Akis không tốt, ngủ cỡ nào cũng không ngủ được, nhớ tới còn có một số sổ sách chưa xem nên không nằm ngủ nổi nữa. Số tiền mặt không ngừng chảy vào kia quả thật khiến hắn thấy cũng phiền. Nhưng mà đây là trách nhiệm của người đứng đầu gia tộc, là lực uy hiếp cuối cùng của gia tốc, hắn có trách nhiệm làm tốt trách nhiệm giám sát.
Hắn đứng dậy từ trên giường, nhìn chung quanh phòng ngủ hơn 100 mét vuông này. Quá lớn, làm cho người ta ngủ thế nào đều không an tâm. Hắn đi chân trần trên mặt thảm, chăn mỏng tơ lụa màu xanh dương đậm từ trên thân thể trợt xuống, kéo dài tới trên đất, da thịt trắng nõn bại lộ trong không khí từng tấc, cho đến mắt cá chân.
Mấy năm trước, Brando được cô mang về từ nước Mĩ, sau đó liền thay đổi thành như vậy, giống như là động vật ăn thịt đã bị tước đoạt niềm vui thú trong cuộc sống, Brando có tài hoa lại buồn buồn không vui. Thiếu gia Brando khi còn nhỏ rất hoạt bát, từ rất nhỏ đã lập chí hướng làm vinh dự gia tộc, cuộc sống của cậu ấy tựa như đoàn trình diễn nhạc giao hưởng, tràn đầy âm phù màu sắc. Vậy mà hôm nay trưởng thành, chỉ còn dư lại âm điệu mờ ảo của kèn cla-ri-nét, mặc dù cao quý, nhưng đáng tiếc lại đơn điệu.
Hi vọng năng lượng liên kết giữa thiếu gia Brando và tiểu thư Glenn nhà Duross đủ để thay đổi trạng thái bây giờ của cậu ấy. Mary kỳ vọng.
Brando đẩy cửa nhà kính ra, căn nhà kính này nối liền với nhà chính, trải thảm thực vật giữ cho mặt đất không nhiễm bụi, hắn đi tới bên cạnh đàn piano tam giác trước màn tường thủy tinh trong phòng, chân trần cũng không thấy mặt đất lạnh lẽo.
Sự ẩm ướt và ánh mặt trời không phải người bạn tốt của việc bảo dưỡng piano, nhưng chuyện này không nằm trong phạm vi suy tính của nhà lớn của Akis. Piano trong nhà kính không cần bảo dưỡng, âm sắc biến chất thì đổi cái khác. Thương nhân tự do ở Đa Duy Cống hàng năm đều mua về những nhạc cụ nổi tiếng từ bên ngoài.
Brando mở nắm đàn ra, ánh đèn màu xanh trắng ngoài tường thủy tinh chiếu sáng phím đàn trắng đen. Hắn vịn mép nắp đàn, một tay từ từ đánh phím đàn, đàn một bài rất dễ, đến từ một bộ phim điện ảnh đã chiếu trước kia rất lâu, lúc đó hắn vô tình đụng phải một học sinh mới vào học trong rạp phim. Cô ấy mặc đồng phục học sinh đến xem phim, còn hắn thì từng gặp cô mấy lần ở phòng thuốc tê, nghe nói là cô toàn tâm toàn ý muốn học khoa giải phẫu thần kinh.

Cửa ph