Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.

nhất là đạn Dumdum, môt khi bị nó bắn trúng thì không bao giờ xuyên qua cơ thể. Đầu đạn sẽ biến thành mười mấy thậm chí mấy chục miếng nhỏ cắm sâu vào cơ thể, không cách nào loại bỏ hết. Nói cách khác, nếu như bị nó bắn trúng bộ phận trên thân thể thì gần như không có khả năng sống sót.
Phất Khải lại còn dùng loại đạn còn nguy hiểm hơn cả đạn Dumdum. Đây tội danh mà Hình Cảnh Quốc Tế sẽ nhúng tay truy xét còn Phất Khải là loại người hội nghị Geneva ra sức khiển trách.
Phất Khải nói: “Có sao đâu, mọi người đối phó với ma túy, dùng loại vũ khí gì cũng là nhẹ cả.”
Dương đột nhiên quay đầu lại nói: “Tốt nhất là để cho bọn họ muốn sống cũng không được muốn chết cũng không yên.” Nói xong lại nhanh chóng cố nhớ sơ đồ kiến trúc.
Iris nhắm mắt thở dài: “Anh nói đúng, phải khiến bọn chúng muốn sống cũng không được muốn chết cũng không yên.”
Brad vỗ vỗ bả vai Iris: “Đi thôi, tôi đang nghĩ nên cho thuốc nổ hay thuốc độc vào đầu đạn thì tốt hơn đây.”
“Ừ.” Iris gật đầu, nhấc chiếc đàn cello trên vali lên, đi theo Brad vào thư phòng.
Lúc này Keith từ trong phòng rửa tay đi ra ngoài, trên mặt trên đầu anh ta đều là nước, vẻ mặt lạnh lùng đến dọa người, toàn thân phát ra hơi thở người lạ chớ tới gần. Khi đi ngang qua bên cạnh Dương thì khóe mắt Keith không hề liếc nhìn Dương, dường như anh ta rất bất mãn với hành động của Dương. Căn cứ vào phẩm chất nghề nghiệp, Keith sẽ phối hợp tốt với tất cả tổ viên, nhưng về cảm xúc cá nhân thì anh không muốn chú ý tới người này nữa, để tránh thêm dầu vào lửa.
“Tôi thấy hình như anh rất bất mãn về tôi?” Dương hỏi, giọng điệu rất khiêu khích.
“Đúng vậy. Tôi cảm thấy anh sắp xếp thời gian không hợp lý.” Keith dừng bước lại, cũng không quay đầu nhìn Dương.
“Muốn đánh nhau phải không? Người đó bị bắt khiến anh mất kiên nhẫn như vậy sao?”
Keith xoay người, kinh ngạc nhìn Dương đang ngồi dưới đất ngước lên nhìn mình, sau đó cẩn thận hỏi: “Anh biết chuyện tôi và… ở Los Angeles?”
Dương nhếch môi cười lạnh.
Hai tay Keith luống cuống mấy giây, anh cố gắng đè tất cả tức giận và bất bình trong lòng xuống xuống, trở về góc tường bắt đầu chỉnh đốn vũ khí của mình.
“Anh rất tốt, đáng để tôi tin tưởng.” Dương đột nhiên nói, “Dù gặp phải chuyện gì cũng có thể khống chế tâm tình của mình, không vì tức giận mà choáng váng đầu óc, hi vọng trong lúc làm nhiệm vụ cũng có thể như vậy.”
Keith ngạc nhiên “A” lên một tiếng.
Dương lắc đầu cười: “Mới vừa rồi chỉ là thử thách sự chịu đựng của anh thôi. Chuẩn bị sẵn sàng đi, thời gian vừa đến lập tức xuất phát, tuyệt đối sẽ không rầy rà đâu.”
Hai mốt giờ tối
Ba chiếc xe việt dã màu xanh lá cây đi qua cổng, bọn họ có mật mã thông hành cao cấp nhất do Đa Duy Cống cung cấp. Sau khi xuyên qua sân cỏ gần một trăm mét, chiếc xe dừng trước tòa nhà tám tầng. Ban đêm ở vùng ngoại thành Las Vegas rất yên tĩnh, tiếng mở khóa xe vang lên vô cùng rõ ràng.
Hai bảo vệ mặc sắc phục bước ra, đứng ngoài cửa chiếc xe việt dã ở giữa. Cửa xe bật mở, một đôi chân thon dài mang tất chân màu đen xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Đó là một đôi chân đầy sức sống, cân xứng, khớp xương rất nhỏ, mà bắp đùi lại ẩn chứa bắp thịt rắn chắc, biểu hiện vẻ đẹp cơ học hoàn mỹ của cơ thể con người.
Mary từ trên xe bước xuống, tóc của cô được búi gọn ra sau, bóng mượt tỏa sáng dán sát vào da đầu. Gần đây cô mới nhuộm tộc, bây giờ là màu nâu đậm, rất hợp với chiếc váy liền kiểu quân đội của cô.
Mật mã thông hành đám nguyên lão gia tộc Akis ban cho giúp cô dễ dàng xâm nhập vào nơi này. Chỉ là như vậy hiển nhiên vẫn còn chưa đủ, Mary tiến vào giữa thang máy, lập tức cho người đi xử lý phòng kiểm soát ở tầng ha. Bất kể thế nào, nếu lát nữa để Brando thấy chuyện cô sắp làm, tất cả mọi người sẽ gặp phải phiền toái không nhỏ.
Bảng thông báo trên thang máy lần lượt hiển thị số tầng, đến tầng bảy, cửa mở ra, canh giữ bên ngoài chính là quản gia Silva Guozhi ở nhà chính tộc Akis. Ông ta vẫn mang bộ mặt như người chết, người mới trung niên mà tóc đã bạc trắng, hoàn toàn không còn dấu vết của màu vàng nhạt lúc còn trẻ.
“Đã lâu không gặp.” Mary nói. Cô cũng không thấy ngạc nhiên lắm, dù sao chủ nhân chỗ này vẫn là anh ta. Căn cứ theo biểu hiện của thiếu gia Brando mấy năm này dù anh ta đích thân canh giữ ở đây 24/24 cũng không có gì kỳ quái. Mary bật cười trào phúng, chỉ là khả năng này không thể xảy ra, thân là chủ nhân gia tộc Akis làm sao dư dả thời gian để hao phí vào đây?
“Đây không phải là quản gia Silva Guozhi của nhà chính à, rất vinh hạnh được gặp ngài ở nơi đất khách quê người này.”
Quản gia Silva khẽ khom người: “Thiếu gia căn dặn, cứ tưởng ngài còn đang chờ ở nhà chính.”
“Vậy sao? Các nguyên lão cho rằng thiếu gia ở Mỹ quá lâu, thúc giục mấy lần cũng không thấy trở lại, vì vậy mới bảo tôi tới xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Mời ngài vào thẳng tầng 7 sẽ biết đã xảy ra chuyện gì.” Silva nhàn nhạt nói.
“Ngài cũng nên biết mức độ khống chế của nguyên lão đối với nhà chính.” Mary lấy ra một tập văn kiện đưa cho Silva,
Silva xem