Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2843 lượt.
qua, rồi mỉm cười nói: “Xem ra các nguyên lão rất quan tâm tới những sai lầm xốc nổi của người trẻ tuổi. Dù thế nào đi nữa, thiếu gia Brando có trưởng thành cũng bị ước thúc bởi đủ loại trói buộc, dù sao đây cũng không phải là gia tộc của một mình thiếu gia.”
Quản gia năm mươi tuổi này không giống với Mary. Mary đã nhìn thiếu gia Brando lớn lên, trong lòng cô thiếu gia quan trọng hơn cả gia tộc. Mà Quản gia này lại tận mắt chứng kiến sự phát triển của gia tộc, thiếu gia Brando chỉ là một nhân tố sinh ra từ gia tộc. Từ lúc mười mấy tuổi, quản gia Silva đã có danh hiệu tử thần, làm việc tàn khốc ác độc, không giống như Mary, mọi chuyện đều lấy Brando làm trung tâm.
Quản gia trước nay vẫn luôn giữ thái độ đúng mực.
“Bên trong chính là lý do khiến thiếu gia Brando ở lại đây?” Mary hỏi.
“Ngài nói rất đúng. Nếu ngài muốn thăm bệnh thì nên đi nhanh nhanh một chút, mười phút nữa sẽ có y tá tới giúp cô ta trở mình. Đúng rồi, bên trong có hai người coi chừng, là quán quân và á quân của đội lính đánh thuê năm nay.”
“Hai vị đầu bảng à, làm cho người ta mong đợi quá…” Mary liếm môi, vẻ mặt rất khát máu.
Silva khom người thi lễ, nhường đường cho Mary cùng người cô mang đến đi lên tầng bảy. Mà chính ông thì vẫn canh giữ ở cửa thang máy như cũ.
Trong hành lang có hai Lính Đánh Thuê đang canh chừng, vì muốn tăng cường thế lực của thiếu gia Brando, Mary cũng ở trong đội ngũ Lính Đánh Thuê vài năm nên rất rành nhược điểm của đám người kia. Nói lý với bọn họ chỉ vô ích, hoặc là cầm súng nói chuyện, hoặc là lấy tiền làm việc với bọn họ.
Hai người này có vẻ là người tài giỏi trong đội ngũ Lính Đánh Thuê, khóe miệng Mary khẽ nhếch, đi thẳng một đường về hướng bọn họ. Bước chân của cô phiêu diêu khác thường, rất giống cách đi khoa trương của người mẫu, kết hợp với bộ váy quân phục trên người cô khiến hai người canh giữ cảm thấy thật khó hiểu – ả đàn bà lẳng lơ này đến đây biểu diễn thời trang sao?
“Ngài Silva bảo tôi tới đây xem xét tình hình.” Mary nói.
“Cô đứng lại đó, “ Một trong hai Lính Đánh Thuê trả lời, giơ cao súng trong tay, “Thiếu gia đã dặn không để cho bất kỳ người nào không có giấy thông hành được đi qua. Bao gồm cả cô, tiểu thư Mary ạ.”
“Thiếu gia đã đã cho tôi giấy phép thông hành, nếu không cậu cho rằng với thực lực của tôi có thể không sứt mẻ gì mà thông qua cửa ải của quản gia Silva sao? Huống chi bên phòng quan sát cũng không truyền đến thông báo cảnh cáo xâm nhập.”
Lính Đánh Thuê nửa tin nửa ngờ, lời cô ấy nói là sự thật. Phòng quan sát và ngài Silva cũng không phát lời cảnh báo, có lẽ Mary đã thật sự lấy được giấy thông hành.
Trong lúc đôi co, Mary vẫn không ngừng đi tới, cô nói: “Để tôi cho các cậu xem văn kiện do thiếu gia tự tay viết.”
Bọn họ càng bối rối hơn, chỉ một phút do dự này đã đủ để quyết định thắng thua. Khi Mary móc từ trong người ra khẩu súg ngắn đường kính 75 mm, bọn họ biết mình đã mất cơ hội xoay chuyển tình thế. Mary nổi danh là người phụ nữ khó đối phó, hiện tại phạm vi hoạt động của cô chủ yếu ở bên cạnh người cầm quyền, nhưng bọn họ cũng từng nghe đồn cô đã trải qua khóa huấn luyện lính đánh thuê. Tốc độ và sự chuẩn xác khi dùng súng ở cự ly ngắn của cô thực sự không ai sánh bằng.
Tâm tình Mary rất không tốt, cô nói với người đi cùng: “Trói lại ném qua một bên đi. Xem ra chỉ có bắp thịt là không được rồi, trở về tôi phải bảo đội lính đánh thuê đi rèn luyện thêm trí não.”
***
Mary đứng trước giường bệnh, thủ hạ sau lưng giúp cô mở đèn, vì vậy cô trông thấy người đang yên lặng nằm trên giường. Mấy năm trôi qua, cô ấy vẫn mang dáng vẻ học sinh như ngày nào. Mary vuốt ve khóe mắt của mình, nơi đó đã hằn dấu vết thời gian.
Vốn cho rằng người này đã xuống địa ngục, nhưng mới qua ít năm đã xuất hiện lại rồi, Mary cảm thấy lo lắng. Cô cảm giác chuyện này sẽ gây ra ảnh hưởng lớn lao đến Brando. Đứa bé kia càng ngày càng lớn, đến bây giờ cô đã không thể khống chế cậu ta nữa. Nhưng quyết tâm bảo vệ cậu an toàn vẫn kiên định như cũ.
“Mary, nên xử lý thế nào?” Một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa đứng sau gọi cô.
Hắn là thủ hạ Mary mang từ từ Đa Duy Cống đến, tên thật đã bỏ, chỉ gọi là John. John phụ trách phát triển mảng thuốc men, bởi vì am hiểu thí nghiệm trên thân thể con người, nên trong Đa Duy Cống hắn được phong tặng danh hiệu “Bác sĩ John “. So với cái tên John tục tằng này, bản thân hắn thích được xưng là bác sĩ hơn.
“Trước tiên lấy mẫu máu đã.” Mary ra lệnh.
“Chỉ lấy mẫu máu thôi sao? Đây là mẫu vật quý giá cỡ nào, nghe nói cô ta từng bị tiêm thuốc Hell Drop nguyên thủy, là mẫu vật quý giá duy nhất còn sống.”
“Anh cho rằng với năng lực của anh, có thể cướp người từ trong tay thiếu gia ư?”
“…” Người đàn ông tóc đuôi ngựa lộ ra biểu tình hết sức tiếc nuối, cuối cùng vẫn nghiêm chỉnh lôi dụng cụ lấy máu ra.
Ống tiêm lấy máu rất to, lớn bằng cây tăm, đầu kim cực kỳ sắc bén, không hề trở ngại đâm thẳng vào tĩnh mạch của Lý Lộc.
Hắn ta nhanh chóng lấy đầy túi máu 400CC. Hắn nghĩ nghĩ, lại lấy ra một cái túi không tiếp tụ