Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.

c lấy.
“Anh định lấy 800CC?” Mary nói, “Nếu cô ta mất mạng anh cũng chờ bị thiếu gia nghiền xương thành tro đi.”
Bác sĩ John không để ý tới Mary, tiếp tục trợ giúp bệnh nhân cứng đơ không cảm giác vận động, bình thản chờ đợi túi máu được rót đầy. Trên hành lang đột nhiên truyền đến giày của y tá giẫm trên sàn nhà, lúc này Bác sĩ mới nói: “Người giúp cô ta trở mình tới rồi, làm sao đây?”
Mary cau mày, cầm súng trên tay đi ra ngoài.
“Đúng là một người phụ nữ ác độc, nhưng mình rất thích.” Bác sĩ John sờ sờ cằm, túi máu thứ hai cũng đổ đầy rồi. Hắn lấy ra túi máu không thứ ba, do dự trong chốc lát.
Trên người bệnh nhân treo đầy ống truyền dịch và các dụng cụ đo đạc, trên màn ảnh điện tử biểu hiện tim đang đập nhanh hơn, huyết áp hạ xuống rất thấp. Bác sĩ John cuối cùng quyết định buông tha, trân trọng bỏ hai túi máu vào hộp giữ nhiệt, lại từ trong đó lấy ra hai túi máu đã chuẩn bị trước, treo trên kệ truyền dịch để bổ sung lượng máu hao hụt cho Lý Lộc.
Lúc Mary trở lại, trên người không dính tí máu nào, hơn nữa mới vừa rồi cũng không có tiếng ồn gì, hiển nhiên cô không có giết người diệt khẩu. Bác sĩ John cảm thấy rất kinh ngạc.
Mary biết tên biến thái này đang suy nghĩ gì, không nhịn được nói: “Súng có hai tác dụng, thứ nhất, người cầm súng sẽ đàm phán với những người khác; thứ hai, nói chuyện không được thì dùng nó bắn người. Mới vừa rồi tôi chỉ áp dụng điều thứ nhất.” Mary xoay cây súng lục trên ngón tay mấy vòng, nhắm ngay người trên giường. Rất muốn bóp cò súng, chỉ là còn chưa đến lúc. Cô không khỏi tiếc nuối cất súng đi.
Bác sĩ John lấy dao giải phẫu ra, lấy một ít lông trên người Lý Lộc, trên mắt cá chân còn lấy một ít da thịt làm mẫu vật. Hắn ta cố sức cắt thật mỏng, nhưng vết thương dù sao cũng là vết thương. Bởi vì mất máu quá nhiều, chất lỏng rỉ ra chỉ là dịch thể vàng nhạt trong suốt, không biết phải mất bao lâu mới có thể khép lại.
Hắn tiện tay dán ba miếng băng cá nhân lên, sau đó liền cẩn thận từng li từng tí nâng niu mẫu vật trên tay, kẹp nó vào một mảnh thủy tinh, nhỏ thuốc nuôi cấy lên, bỏ chung vào thùng dữ nhiệt.
“Mỗi lần nhìn anh làm vậy tôi đều thấy anh thật biến thái.” Mary than thở.
“Da, máu, lông mọc trên thân thể, những thứ này đều là bé yêu của tôi.” Bác sĩ John trả lời.
“Anh xuống xe chờ tôi trước đi.”
“Không phải tìm Quản gia sắp xếp phòng nghỉ sao?”
“Anh định ở chỗ này bao lâu, tính đi nghỉ phép à? Tôi sẽ đi tìm thiếu gia ngay bây giờ, trước khi trời sáng phải cùng rời khỏi đây.” Mary nói với hai người hộ vệ giữ cửa, “Mang cô ta lên xe.” Chỉ cần có cô ta ở đây, không sợ Brando không đi cùng bọn họ.






Đêm ác ma lộng hành
Đêm tối là lúc tội ác hoành hành.
Từ lúc được đưa từ phòng giải phẫu ra ngoài, Lý Lộc nhanh chóng tỉnh lại. Sau đó cô cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông bên cạnh mình- Brando Akis.
Chuyện đến nước này thì còn gì để nói? Nói chuyện với hắn cũng là một loại sỉ nhục. Giai đoạn khinh bỉ Brando đã qua, nên Lý Lộc muốn đặt dấu chấm hết cho mối nhân duyên này.
Thật ra thì từ lúc bắt đầu tỉnh lại cô đã cảm thấy đói bụng, sau đó thầm nguyền rủa số mạng xui xẻo của mình. Tự làm tự chịu, dĩ nhiên cô biết hệ tiêu hoá của mình bị đạn xuyên qua, thời gian sắp tới không thể ăn uống gì, để tránh vết thương bị nhiễm trùng.
Z đã từng nói, gặp phải chuyện xui xẻo thì phải nghĩ tới chuyện vui, cứ gặp một chuyện xui xẻo thì lại nghĩ tới một chuyện vui, nếu không chỉ tổ thua thiệt.
Dương lúc ấy cũng ở đấy, đến bây giờ cái tên chết tiệt đó vẫn còn chưa hiểu vì sao không vui vẻ thì sẽ chịu thiệt thòi, anh ta không biết không thể nói lý với Logic của phụ nữ. Nhất là với loại sinh vật ngoài hành tinh như Z thì Logic cũng không hẳn là Logic nữa.
Khi Lý Lộc bắt đầu tán thành quan điểm này của Z, cô biết mình đã cách sinh vật ngoài hành tinh chẳng bao xa nữa…
Brando lại tới, cô có thể cảm nhận được. Đối với những người để lại ấn tượng sâu sắc trong sinh mệnh của mình, cô có sự nhạy cảm quá mức. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn mặt trời mới mọc, bóng lưng có vẻ cô đơn lạ thường.
Hơi thở của hắn gần kề đến thế.
Lý Lộc nhớ tới con chó Ivan Petrovich Pavlov kia. Trạng thái của cô hiện giờ cũng cùng một dạng với con chó ham ăn đó rồi. Trong ba năm ở phòng thí nghiệm, Brando từng là sư phụ, là thần tượng cao quý trong suy nghĩ của cô. Trong học viện không có vị giáo sự nào có thể giảng bài đặc sắc như hắn, cũng không có nghiên cứu sinh nào có thủ pháp thí nghiệm gọn gàng hơn hắn. Bọn họ ở cạnh nhau, ngoại trừ cùng nghiên cứu, hắn còn dốc hết kiến thức của mình truyền thụ cho cô.
Trong đại học, thư viện, sân cỏ, phòng thí nghiệm, khắp nơi đều có dấu vết về khoảng thời gian bọn họ bên nhau, về ký ức những tháng ngày tràn đầy mơ ước và tự tin đó.
Nếu như không có tất cả những chuyện đã xảy ra, đến bây giờ, có thể cô vẫn còn ở trong phòng thí nghiệm nghiên cứu thuốc men, có lẽ sẽ vì thức trắng đêm viết luận văn mà phải đeo kiếng cận, cũng sẽ có một c


XtGem Forum catalog