Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

g hôn thủy tinh’ cũng chỉ bán được hai mươi ngàn quyển, coi như bán chạy. Cũng không được bao nhiêu tiền, thị trường ngôn tình vốn đã nhỏ hẹp, đạo văn tràn lan, nói chuyện tác giả muốn dựa vào văn kiếm tiền chỉ sợ không được mấy người.
Nghĩ đến chuyện xuất bản, cô lại thấy hơi buồn bực, cho dù không bán được bao nhiêu, không thể phất lên sau một đêm, khấu trừ chi phí này nọ cũng chẳng thừa bao nhiêu, bây giờ cô thật đúng là do Trình Nghi Bắc nuôi. Không tiền, không quyền phát ngôn, cô rất để tâm đó.
Đã vậy còn gặp Đỗ Trạch Nhiên, cô gần như tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng trời sinh tính cô đã dễ lọc bỏ tức giận, nghĩ quá nhiều sẽ không nghĩ tiếp nữa. Cô không muốn tăng thêm phiền toái cho Trình Nghi Bắc, sách này là bảo bối của cô, nhưng đối với những người như Trình Nghi Bắc mà nói căn bản nó không đáng nhắc đến. Mặc dù giờ cô cũng không hiểu rõ tình hình của Bắc Ích lắm, nhưng cứ nhìn Trình Nghi Bắc đi sớm về trễ là đủ biết chuyện công ty chắc chắn không dễ thở, nên cô cứ ngoan ngoãn ở nhà là giỏi rồi, không nên phiền anh, không nên gây thêm rắc rối cho anh, đủ tiêu chuẩn làm vợ tốt rồi nhé.
Bởi vậy, thậm chí đến lúc này, cô cũng chẳng cảm thấy quá điêu đứng.
Chỉ là vừa đứng lên, điện thoại reo liền.
Cô thấy mẹ gọi đến, mày nhíu lại. Đa số đều là cô gọi về nhà, mà dù cho cô điện về nhà, mẹ cũng gác máy rất nhanh, bởi mẹ luôn nói thẳng vào vấn đề, nhiều lời lại tốn thêm tiền. Thậm chí chỉ vài xu tiền điện thoại, mẹ cũng chưa từng lãng phí. Vậy nên khi thấy mẹ gọi đến, cô rất sợ hãi sẽ có chuyện lớn xảy đến.
“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Cô nhận điện thoại, lo lắng hỏi.
“Tiểu Bảo bị bệnh, mấy ngày nay đều đến khám chỗ bác sĩ Trương, nhưng đến nay nó cũng chưa khỏi. Bọn họ bảo nên chuyển đến bệnh viện lớn trong khu vực, nhưng mẹ không biết đường, mẹ sợ bị lừa. Tây Thuần, liên hệ với chị con, bảo nó về xem sao”.
Tây Thuần đáp ứng, sau đó cúp máy.
Trần Tư Dao không có liên lạc với cô, cô biết đi đâu tìm được người chị xuất quỷ nhập thần này đây.
Đã vậy giờ cô còn là dạng này, tuy bụng chưa quá lớn, nhưng thoạt nhìn là thấy không bình thường rồi, nếu về nhà bị mẹ thấy, cô biết giải thích thế nào?
Bây giờ cô mới thấy rắc rối, bản thân đến chuyện quan trọng nhất cũng chưa nghĩ qua, cô nên giải thích tất cả với mẹ như thế nào. Nhất là Trình Nghi Bắc, cô biết nói sao với mẹ? Không được, không thể, cô không dám mang Trình Nghi Bắc về nhà.
Đã vậy thì cô nhất định phải tìm được Trần Tư Dao.
Cô thay quần áo, vội vàng ra khỏi nhà. Cô cảm thấy bản thân vẫn còn tâm hồn của cô gái trẻ, không hiểu sao cô hi vọng không ai nhìn ra cô là phụ nữ có thai. Nếu đang mua đồ, có người khen cô trẻ hơn tuổi cô sẽ cảm thấy tâm trạng phơi phới.
Thật lâu thật lâu trước đây, Trần Tư Dao và cô còn ở chung một nhà, chỉ vào đôi trai gái trên đường, thấy rất rõ hình ảnh người chồng đang giúp đỡ vợ. Đôi mắt Trần Tư Dao lại tràn ngập sự khinh bỉ, còn nói: người phụ nữ kia giống y như con gà mái kiêu ngạo, tuyên bố với tất cả mọi người gà con trong bụng là con của người đàn ông này; còn con gà trống thì khúm núm vâng vâng dạ dạ, sợ người ta biết gà con trong bụng người phụ nữ không phải của anh ta.
Nghĩ đến đây, Tây Thuần không kiềm lòng được nữa, cười rộ lên. Người chị này của cô, cuộc đời cũng lắm lận đận, nhưng chẳng hiểu sao cô luôn có dự cảm, chị sẽ hạnh phúc, rất hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc.
Tây Thuần bước đến tập đoàn Vân Đoan, công trình cao vút, ngay cả ngửa đầu cô cũng thấy mệt. vốn biết rõ bảo vệ không cho cô vào trong, bất luận cô nói gì đối phương cũng làm theo quy định công ty. Cô cũng chẳng vướng víu thêm, mỗi người điều có chức trách của riêng mình, người ta chỉ đang làm tốt vị trí của mình thôi.
Cô cũng chẳng hi vọng nhiều, nghe Trầm Thính nói qua một lần, bản thân đã thật sự đến đây.
Vân Đoan nhất định đối vối nhân viên yêu cầu bằng cấp rất cao, hơn nữa còn là yêu cầu cứng rắn không nhân nhượng, quan trọng là Trần Tư Dao ngay cả bằng tốt nghiệp đại học cũng chẳng có. Nhưng với cái tác phong không sợ trời không sợ đất của Trần Tư Dao, Tây Thuần lại cảm thấy đây không phải vấn đề.
Có lẽ trời cũng thương hại cho thai phụ tội nghiệp đứng dưới cái nắng chói chang, chốc lát mục tiêu cô chờ đã xuất hiện.
Tây Thuần hơi ngạc nhiên, bước lên gặp cô ấy.
Nhìn biển số xe thôi đã biết giá trị xa xỉ của chiếc Lamborghini trước cửa Vân Đoan rồi, một cô gái xinh đẹp chậm rãi bước xuống xe. Cô gái mặc đồ công sở, không ngừng nói gì đó với người đàn ông kế bên, dáng vẻ người đàn ông thì lại vô cùng thích thú với những lời nói từ miệng cô gái.
Dù không quan tâm đến tạp chí kinh tế tài chính, Tây Thuần cũng biết người đàn ông nổi tiếng vô hạn hơn hai năm nay ở thành phố C này, Diệp Húc Đình. Trong truyền thuyết về sự nghiệp vĩ đại của Diệp gia, anh là thái tử phong lưu phóng khoáng đã đi qua vô số hồng nhan. Cái để người khác hiếu kì chính là Diệp gia luôn phát triển ở thị trường hải ngoại, đối với thị trường trong nước không mấy hứng thú, nhưng sau khi Diệp Húc Đình tiếp quản cô