The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1896 lượt.

í, chà đạp cậu, đau thương sao mang lê đi hấp.”
Tây Thuần buồn cười, “Muốn khoe văn chương trước hết cũng nên tra từ điển để dùng đúng trường hợp nhé.”
Trầm Thính ở đấy đến trưa, Trình Nghi Bắc vờ ngủ, lười phải trả lời mấy vấn đề nhàm chán của cô ấy. Tây Thuần cũng chưa muốn chết, nên đuổi Trầm Thính ra khỏi cửa.
Trầm Thính vừa đi, Trình Nghi Bắc liền thở dài, “Em xem đi, xem đi, vì bạn của em mà hôm nay không biết bao nhiêu nơron của anh phải hi sinh rồi.”
“Em có thấy đâu.”
Anh kéo cô lên giường, “Nhìn sát vào xem.”
Cô đánh anh, “Không đứng đắn.”
Hai người vừa nhốn nháo vừa ôm ấp.
_____________Không thấy gì hết_____________
Trình Nghi Bắc nghỉ ngơi vài hôm, giải quyết công việc qua WC. Cơ thể vừa khỏe lại, chuyện đầu tiên anh làm là về biệt thự.
Hạ Lập Khoa vừa thấy con trai lòng liền bức bối, muốn mắng mấy câu, lại sợ nó khó chịu sau này không thích về nhà nữa.
Con cái là cái nợ của cha mẹ kiếp trước, kiếp này nó đến để đòi lại.
Hạ Lập Khoa ngồi trên sofa, chờ Trình Nghi Bắc bước đến.
“Thật hiếm thấy, còn nhớ đường về nhà nữa.”
“Dù có quên đường về cũng không quên được mùi canh gà mẹ nấu đâu, thơm đến thế, nghe là nhớ đường liền.”
Hạ Lập Khoa liếc con một cái, “Nịnh bợ, đừng tưởng nói vậy mẹ sẽ không tính sổ với con.”
Đứa trẻ ngoan Trình Nghi Bắc ngồi cạnh Hạ Lập Khoa, “Con làm sai gì à? Từ nhỏ con đã là một đứa trẻ ngoan, bây giờ vẫn vậy.”
“Nghe nói con hợp tác với Vân Đoan?”
Gật đầu.
Bởi biết trọng điểm còn ở phía sau.
“Mẹ cũng nghe nói, con đến dự tiệc còn mang theo một cô gái nữa. Còn vì cô bé đó mà bị thương nữa? Có chuyện này không?” Dầu gì cũng là con mình, chắc chắn nó không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Con chỉ trả lời 1 câu thôi, mẹ muốn hỏi cô gái kia hay là con?” Nhíu mày.
Hạ Lập Khoa nhíu mày, “Đương nhiên là…” vốn định hỏi nó có sao không, đâu gì bì được với sức khỏe của con mình chứ. Nhưng ngẫm lại, chắc chắn nó đoán được mình cũng nghĩ thế, nên mới bắt mình chọn 1 trong 2, mượn cơ hội đá vấn đề kia qua chỗ khác, đừng hòng mẹ đây mắc lừa, “Trả lời đi, cô gái đi cùng có quan hệ gì với con.”
“Mẹ muốn hỏi là phát triển đến độ nào à?”
Hạ Lập Khoa kinh ngạc, đây là thừa nhận trá hình, “Nói nhảm.”
“Thật mà.”Trình Nghi Bắc rất nghiêm túc, điều này làm Hạ Lập Khoa hết sức bất ngờ, “Phát triển đến mức rất sâu đậm rồi.”
Hạ Lập Khoa nhắm mắt, “Con vì cô bé đó mà trở mặt với Đỗ gia hả?”
Tai họa, không thể giữ lại.
Trình Nghi Bắc lắc đầu, “Mẹ biết con không phải loại người đó, cô ấy chỉ tình cờ xuất hiện vào thời điểm đó mà thôi. Con vốn không hề thích cách làm cũng như khái niệm kinh doanh của Đỗ thị, nó rất khác biệt với những gì con đã học được. Nhất là sau khi Đỗ Trạch Nhiên tiếp nhận, con cũng không muốn đánh giá, vấn đề chất lượng không phải mới xuất hiện một hai lần, lần nào cũng lấy giá thấp để quay lại thị trường. Nhưng lại dám công khai chỉ ra sự bất đồng trong chỉ tiêu nội địa và xuất khẩu, nên áp dụng cả hai tiêu chuẩn, lời như thế cũng nói ra được. Không ít người đã bắt đầu tẩy chai nhãn hiệu đó, tương lai sẽ không đi đến đâu.” Anh nói thêm: “Không phải Đỗ gia rất coi trọng thị trường của chúng ta ư, đến lúc hợp tác chắc chắn chúng ta sẽ rơi vào thế bị động, chả nhẽ muốn biến Bắc Ích thành Đỗ thị thứ hai sao?”
Không chỉ bị sỉ nhục, còn cả vấn đề về danh tiếng nữa, chất lượng là con át chủ bài, Đỗ thị cứ thế sớm muộn cũng bị loại.
Hạ Lập Khoa thở dài, “Con quyết định gì cũng nên bàn bạc với cha con chút chứ, liều lĩnh hợp tác với Vân Đoan, ông ấy không hay biết tin gì hết, con làm thế mặt mũi cha con biết để đâu?”
“Đâu phải con không hiểu cha con, mẹ không làm nên chuyện gì, nên trong mắt ông ấy mẹ mãi là đứa trẻ chưa lớn. Hơn nữa cha con cứng đầu, cứ coi ông già họ Đỗ kia là bạn học, kiểu gì cũng không chịu từ bỏ mối quan hệ đó.”
Hạ Lập Khoa nâng cằm, thật ra bà cũng hiểu chồng mình, Đỗ Trạch Vân là đứa trẻ tốt, nhất định có thể trợ giúp con mình. Không chỉ Trình Chí Diên, bà cũng rất hài lòng con bé đó, chẳng qua là khởi điểm của họ không giống nhau, Trình Chí Diên lo nghĩ cho công ty, còn bà thì lo nghĩ cho hạnh phúc của con mình.
Lớn tuổi hết rồi, cũng nên hiểu hạnh phúc không dễ có.
“Lát nữa con trình bày bước tiếp theo cho cha con nghe. Qua đợt này chắc hẳn ông ấy sẽ tin vào năng lực của con.”
Trình Nghi Bắc lấy ra một xấp tài liệu, “Không phải con đến xin ý kiến của cha sao? Năng lực làm việc của con chưa mạnh, kinh nghiệm chưa đủ, cần sự hướng dẫn già dặn kinh nghiệm của cha.”
Hạ Lập Khoa cười vui vẻ, “Lát nữa con nói y những lời này, chắc chắn cha con không giận con con đâu.”
Trình Nghi Bắc cũng mỉm cười uống trà với Hạ Lập Khoa.
Hạ Lập Khoa thấy con chưa đi, buộc lòng tranh thủ nhắc đến chuyện của cô gái nào đó, “Con đối với con bé kia thật lòng ư?”
“Con nghĩ mình đủ chân thành, nên cần phải có được sự đồng ý của mẹ, cũng hi vọng nhận được sự ủng hộ cũng như lời chúc phúc.” Anh nói rất nghiêm túc cũng rất chân thành.
Tay Hạ Lập Khoa gõ gõ lên bàn, “Nghe nó