Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
điện thoại cho Trạch Vân đi, bảo anh sẽ không nhắm vào Đỗ thị nữa, sẽ thu tay lại.”
“Sao anh không tự đi mà gọi?”
“Em vẫn luôn yên tâm là anh sẽ không bao giờ tro tàn lại cháy với người cũ à?” Anh nhún vai.
Dù sự thật là: để cô nói chuyện điện thoại, nhất định Đỗ Trạch Vân sẽ cho rằng Tây Thuần đã khuyên nhủ anh, như thế mới có lợi cho cô.
Song song đó, thu tay lại, cho Đỗ Trạch Nhiên một bài học, đồng thời cũng là sự nhượng bộ với cha anh.
Anh liếc nhìn cô, có lẽ đây đã là cực hạn anh có thể làm được, hy vọng cha có thể chấp nhận cô.
“Tro đã lụi tàn sao cháy được nữa chứ?” Cô nhíu mày, sau đó nắm tay anh, “Hơn nữa là, em tin anh.”
Anh nhìn đôi mắt cô tỏa sáng, dường như anh vẫn chưa thỏa mãn với cái giá phải trả, anh muốn hút lấy, chỉ là anh có kiên nhẫn chậm một chút cũng chẳng sao, anh không hề sốt ruột.
Hai người mua ít món, sau đó về nhà, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau xào rau.
Người thái thịt, người thì ráng.
Người cầm chén, người bới cơm.
Không hề hẹn trước, lịa rất ăn ý làm hết thảy mọi thứ.
Người làm khách Lý Thiệu Nham ngồi một bên nâng cằm ngắm đôi vợ chồng này, cảm thấy mình thật cô độc.
Tây Thuần không thích ngồi sofa xem TV, thích nằm trên giường xem hơn, thoải mái lại thảnh thơi. Nhưng Trình Nghi Bắc nói nếu cô muốn xem TV trong phòng ngủ thì ôm TV ngoài phòng khách vào đi. Tây Thuần lại không thích phiền phức như vậy, bảo anh đi mua thêm cái nữa, nhưng hết lần này đến khác anh ấy đều không chịu. Mỗi lần muốn coi phim ở phòng ngủ là mỗi lần mắc ôm vào, chờ anh ôm TV vào xong thì hứng xem TV của cô đã xụt thẳng xuống mức 0 rồi còn đâu, thành ra sau này không bao giờ nhắc đến vụ này nữa.
Nếu việc cứ thế mà qua đi thì đâu có chuyện gì xảy ra, bỗng dưng vào một ngày nọ tên nhãi này tự động thừa nhận, anh nói anh biết rõ cô lười, nên cố tình làm vậy để cô ít xem TV lại chút… làm Tây Thuần giận đến mức không muốn nói chuyện với anh nữa.
Cô nổi điên với tên đáng ghét này.
Anh cũng rất oan ức chứ bộ, làm vậy không phải vì muốn cô ít tiếp xúc với các vật phát ra bức xạ điện từ một chút sao, hơn nữa anh làm mà thần không biết quỷ không hay mà.
Cũng không thể vì vậy là chiến tranh lạnh được, Tây Thuần ngồi trên sofa, xem xong một chương trình tạp kỹ liền quay qua nói với anh: “Người Nhật Bản rắc rối rườm rà thật, đàn bà phải ăn mặc khom lưng uốn gối.”
Cô nhìn anh, ngón tay không ngừng đập lên sofa, “Cái này…”
“Cái gì?”
“Hôm nào anh đi công tác bên Hong Kong, thì tranh thủ mua sữa bột cho em luôn nha! Em không thể yên tâm được. Chủ yếu là bản đảm an toàn cho con anh á.” Cô thở dài một hơi, “Dầu sao anh cũng có đủ điều kiện mà.”
Trình Nghi Bắc lắc lắc đầu, kéo cô đi ngủ, bây giờ có thể cố làm cô ngủ càng sớm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.
Thời gian này tâm trạng Trình Nghi Bắc dường như rất tốt, bất kể cô dày vò thế nào, đài đọa thế nào cũng chẳng thấy anh giận mảy may nào, Tây Thuần cũng đơn thuần cho là anh đang gắng nhịn mà thôi.
Nhưng khi Trình Nghi Bắc không đến công ty mà kéo cô ra khỏi giường, nằng nặc đòi đi đạo với cô, cô bắt đầu nghi ngờ.
“Gì vậy?”
“Chúng ta đi dạo chút đi, vậy mới tốt cho cơ thể em.” Anh thấy bộ dạng lười biếng của cô lại bổ sung thêm một câu: “Chủ yếu là tốt cho con anh.”
Cô bực bội vò chăn thành một cục rồi mới đứng lên. Nói đúng hơn là trừng mắt lườm anh một cái mới chịu đứng lên, còn anh lại thấy rất đáng yêu.
Tiếp đó là xuất phát.
Tây Thuần tưởng anh sẽ dẫn cô đi mua sắm gì đó, dù rằng cô không thích thú lắm, nhưng đi ngắm đồ đẹp trong lòng ít nhiều cũng vui vẻ hơn, dù không hợp ý cái nào cả.
Thế nhưng Trình Nghi Bắc lại dẫn cô đến một nhà sách lớn, sau đó đi thẳng đến quầy giáo dục trẻ em.
Tây Thuần đi theo sau anh, quan sát bốn phía. Tại quầy trưng bày tiểu thuyết, không ít thiếu niên thiếu nữ ngồi bệt trên sàn, trên tay họ cầm quyển tiểu thuyết, đọc hăng say, dường như nhân viên đã nhìn quen cảnh rồi, chẳng la rầy gì. Cũng chẳng đuổi bọn họ đi, dù sao mấy đứa này cũng đều đọc sách chùa; nhưng vậy không có nghĩa là bê ghế đến cho chúng ngồi đọc, chỉ đứng bên quầy trả lời một số thắc mắc cho người mua.
Còn các sách dạy nấu ăn giảm béo hay gì đó hầu như rất ít được chú ý, có vài học sinh đứng ở quầy ‘Giáo trình Đại học – Cao đẳng’, tay cầm quyển sách, hẳn là những học sinh sắp thi vào đại học.
Trong này không ai chú ý đến hai người, Trình Nghi Bắc đứng đó lựa sách, Tây Thuần bước đến kéo kéo tay anh, nhỏ giọng nói, “Những sách này cũng có giúp được nhiêu đâu, bao nhiêu người cũng không đọc, không mua mà không phải con người ta cũng cứng cáp khỏe mạnh sao, đừng tốn công nữa.”
Trình Nghi Bắc đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn cô, “Em lười vừa thôi.”
“Em sợ anh phiền thôi mà.”
“Em lười thì có.”
Hứ, cô không thèm đếm xỉa tới anh nữa, dù sao cũng đâu phải cô trả tiền, cắt thịt cũng không phải cắt của cô mà.
Điều làm Tây Thuần cảm thấy được an ủi là khi cô đến quầy trưng bày tiểu thuyết, nhìn thấy ‘Hoàng hôn th