Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
hể ghi chép lại là đã hay lắm rồi, biết gì đâu mà chỉ bài cho cô chứ.
Tây Thuần làm mặt buồn khổ, kì kèo lôi kéo anh một phen, “Không biết đâu, anh sai hết mà, hại em xấu mặt. Em xấu hổ không dám đi học nữa.”
“Không phải chỉ…” Trình Dục Bắc bất đắc dĩ nhìn bộ mặt tủi hờn của cô, “Được được, cô muốn bồi thường thế nào đây?”
Thoáng cái Tây Thuần đã bật cười hớn hở, “Mời em ăn đi, em muốn ăn tiệm cơm đối diện trường.”
Thật sự trở mặt còn nhanh hơn trẻ con nữa, Trình Dục Bắc suy nghĩ, vẫn có thể tiết kiệm được chút ít, “Còn chưa chịu ngồi dậy?”
Tây Thuần lon ton bắt kịp anh, mặt cười tủm tỉm.
Hiếm khi Trình Dục Bắc một mình ăn cơm với nữ sinh, có chăng nữa thì phần lớn đó là do việc có liên quan đến hội sinh viên, hoặc là trao đổi chuyện học. Thế nên khi các bạn học thấy Tây Thuần và Trình Dục Bắc cùng nhau ăn cơm, đều không kiềm được ngoảnh đầu nhìn hai người họ.
Tây Thuần nhíu mày, “Bọn họ nhìn em mãi thế, chả nhẽ giờ ai cũng biết chuyện xấu hổ của em?”
Trình Dục Bắc xoa trán, “Tiểu thư à, cô chẳng nổi tiếng đến độ đó đâu.”
“Thế nghĩa là anh vô cùng nổi tiếng?”
“Tôi chỉ là người bình thường thôi, đâu phải minh tinh, làm gì mà nổi tiếng hay khôn nổi tiếng.”
Tây Thuần quan sát anh một lượt từ đầu đến chân, “Anh mà gia nhập làng giải trí chắc chắn sẽ tỏa sáng tột đỉnh.
Trình Dục Bắc đen mặt, “Nói chuyện sẽ no bụng à?”
Rất rõ, anh đã xem thường da mặt dày của cô, “Người xưa nói, sắc đẹp có thể thay cơm.”
Trình Dục Bắc khó tránh trận sặc.
Người này hệt như âm hồn bất tán đi theo anh, từ phòng học đến phòng tự học, anh bực dọc, “Không thể ngừng đi theo tôi ư?”
“Phong tự học đâu có viết tên anh trên đó đâu?”
Anh không đấu lại cô, quay đầu tránh chỗ khác. Anh không đến phòng tự học nữa, đến giờ học mới xuất hiện.
Hôm nay anh vừa đến quán cafe thay đồng phục nhân viên, đã nghe thấy tên người nào đó, “Hi!”
Trình Dục Bắc cảm giác mặt mình rất khó coi, bởi mặt Tây Thuần không hớn hở như mọi hôm, chỉ nâng tách cafe lên uống.
Anh liếc mắt nhìn cô, cảm thấy mình cần phải nói rõ ràng với cô: ‘Đừng đi theo anh nữa, vô ích thôi.”
Tây Thuần bĩu môi, im lặng.
Mãi đến khi hết giờ làm, Tây Thuần cũng vẫn yên lặng ngồi đó. Trái lại Trình Dục Bắc hơi hiếu kì, ít khi cô yên lặng thế kia, như thể kiếp trước cô là người câm điếc ấy, nên kiếp này cứ líu lo mãi. Bây giờ cô yên lặng lại thêm phần điềm tĩnh cùng thanh lịch, khó trách có nhiều nam sinh đổ xô đến hoa hậu giảng đường khoa quản trị.
Anh đi đổi đồ, vừa mới bước ra, Tây Thuần đã đi theo phía sau anh. Cô vẫn yên lặng, Trình Dục Bắc cũng chẳng biết cô đang nghĩ gì, cứ yên lặng bước về phía trước.
“Anh rất ghét em ư?” Tây Thuần vắt óc, cuối cùng cũng mở miệng.
Trình Dục Bắc sững sờ, “Không ghét.”
“Vậy sao anh không chấp nhận em?”
Đôi mắt lộ ra vẻ ranh ma linh hoạt, suýt chút anh nhìn đến ngây ngốc, “Không ghét không có nghĩa là thích.”
Sắc mặt Tây Thuần tốt lên đôi chút, “Chẳng phải bây giờ anh cũng chưa có bạn gái à? Sao không thử một lần?”
Trình Dục Bắc cảm thấy cô gái này rất khó đối phó, “Cô không phải kiểu người tôi thích.”
Rất tổn thương người khác nha. Tây Thuần trừng mắt liếc anh, “Vậy anh thích cô gái thế nào, không phải anh chưa có bạn gái sao? Vậy là anh vẫn chưa tìm được mẫu người đó. Nói cái gì mà mẫu người mình thích, vốn dĩ đâu hề có trên đời này, anh chưa thử thì sao biết kiểu người đó thế nào. Biết đâu rồi anh sẽ thấy, anh thích kiểu người như em.”
Cũng chẳng phải lần đầu bị nữ sinh tỏ tình, nhưng cách nói này là lần đầu tiên.
“Trước khi ăn anh sẽ phải lựa món mình thích đúng không, nhưng chưa nếm thử sao biết mình muốn ăn gì chứ.”
Tây Thuần thở dốc, “Anh là tên đầu gỗ. Em có chỗ nào không tốt đâu, đúng là em có hơi hư một chút. Em đã cố đến mức này rồi mà anh vẫn cứ thờ ơ thôi.” Kêu la vậy còn chưa đủ, Tây Thuần còn chỉ vào tim anh, “Em thấy anh chính là người có trái tim sắc đá, chà đạp tình cảm của em.”
Trình Dục Bắc thở phào môt hơi, “Biết tôi đây không tốt thì đừng có tâm tư gì nữa.”
Trình Dục Bắc thở phào môt hơi, “Biết tôi đây không tốt thì đừng có tâm tư gì nữa.”
Giọng Tây Thuần vẫn chắc nịch, “Nếu anh đã chà đạp em rồi thôi thì chà đạp tới cùng luôn đi. Em đã trêu chọc anh rồi thì lí nào lại bỏ dở giữa chừng chứ.”
Trình Dục Bắc, “…”
Trình Dục Bắc cố hết sức xem cái người luôn quấn bên cạnh anh như vô hình, tiếc là người xung quanh hễ gặp anh là cười bảo anh có phúc, gặp được hàng thượng phẩm. Anh không phủ nhận Tây Thuần xinh đẹp, chẳng phải kiểu đẹp như bình hoa để chưng, khi nhìn vào mắt cô sẽ thấy sự thông minh lém lĩnh trong đó. Thỉnh thoảng cũng có nghe vài vị học trưởng hay đàn anh khóa trên có tiếng trong trường nhiệt tình săn sóc cô, chẳng hiểu sao cô cứ từ chối mãi. Mà nay cô đã chính thức đạp đỗ hình ảnh của mình trong mắt bao người, quấn Trình Dục Bắc tới cùng.
Trên bục giáo sư vẫn đang giảng bài môn vậy lý y sinh học, Trình Dục Bắc cầm bút chống cằm.
“Này này n