Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

gọi những thứ này là gì?”
Mày Trình Dục Bắc giật giật, im lặng.
Tây Thuần kéo chăn lên, “Chẳng lẽ anh không sợ em hiểu lầm những việc anh làm? Hay anh cho rằng không làm chút chuyện tốt sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của anh?”
Trình Dục Bắc cất ly, “Lẽ nào quan tâm em cũng phải tìm cho ra một nguyên nhân phù hợp.”
“Không, người khác không cần nói, còn anh nhất định phải có.” Tây Thuần bướng bỉnh nói.
Trình Dục Bắc vụi trán, “Vậy coi như anh cám ơn em đã không ngại mưa gió giành chỗ cho anh đi, thế nào?”
Tây Thuần nằm lì trên giường, chăn cũng kéo lên, “Trình Dục Bắc, anh chẳng có lương tâm chút nào. Tim trơ cứng như đá ấy.”
Giọng điệu hờn dỗi, Trình Dục Bắc lắc đầu, ngồi im không nói gì.
Lâu ơi là lâu cũng chẳng thấy động tĩnh gì, Tây Thuần nhịn cả buổi, lại sợ cứ vậy anh đi luôn, mới hé chăn lén xem xem anh còn đó không. Biết anh vẫn còn đây, môi lại cong mỉm cười.
Cô cảm thấy da mặt mình càng ngày càng dày.
Trình Dục Bắc sớm đã nghe tiếng động, cũng chẳng thèm lật tẩy mấy cái kiểu lén la lén lút của cô, “Quậy xong thì uống thuốc, nước chắc nguội rồi.”
Tây Thuần nghe không hài lòng, nằm im trên giường. Cô thấy mình đeo theo anh lâu vậy rồi, dò hỏi lịch học của anh, hỏi thăm chỗ anh làm, đi thật sớm để giành chỗ, đi học chung với anh, đến cả lớp của mình của bỏ không lên, dù tim có là đá cũng phải mềm đi chứ. Nhưng anh cũng chẳng dập tắt nhiệt huyết của cô, đối với sự nhiệt tình của cô không lạnh cũng chẳng nhạt.
Cô nằm thêm lát nữa, sợ anh bỏ lại cô rồi đi luôn, dù gì thì thời gian của anh rất hạn hẹp, còn phải đi làm thêm nữa. Cô ngồi nhìn anh, giọng nói tràn đầy uất ức, “Trình Dục Bắc, anh có anh em không, anh trai hoặc em trai ấy.”
Mày Trình Dục Bắc nhíu nhẹ, “Em hỏi cái này làm gì?”
“Dù gì anh cũng đâu có thích em, em đi quyến rũ anh em của anh. Huyết thống nhà anh chắc cũng chẳng lạnh đều hết đâu nhỉ! Biết đâu họ sẽ chấp nhận em.” Chẳng khác nào đứa trẻ đang hờn dỗi.
Trình Dục Bắc phì cười, sắc mặt cũng chìm xuống, “Lại khiến em thất vọng nữa rồi, mẹ anh chỉ sinh mỗi một đứa con trai là anh thôi.”
Tây Thuần đang thương nhìn anh, “Bởi vậy, không còn cách nào khác, em đành bám chặt anh không buông, đúng không?”






Thư viện yên tĩnh, sinh viên ai nấy cũng yên lặng tìm kiếm sách mình cần, giảm tiếng bước chân đến mức thấp nhất có thể. Trình Dục Bắc đang tìm sách, lạ thật, phải ở ngăn này mới đúng chứ, sao không tìm thấy?
“Hey, đang tìm gì thế?”
Giọng quen thuộc, không cần quay đầu lại cũng biết là ai rồi. Mi tâm Trình Dục Bắc nhăn lại, y như câu âm hồn bất tán.
Tây Thuần thấy anh không thèm ngó ngàng tới mình, mặt cười gượng, đáng thương nhìn anh.
Chẳng có động tĩnh gì, Trình Dục Bắc thấy lạ quay lại, mới thấy bản mặt đáng thương của cô, “Ý gì đây?”
Tây Thuần ngắt lời anh, sắp vỡ òa, “Hóa ra trong mắt anh em tệ hại đến vậy, bết bát như vậy…”
Trình Dục Bắc nghiêm túc gật đầu, “Quả thật rất tệ.”
Tây Thuần cúi đầu, lòng đau đớn, rầu rĩ, chực khóc.
Trình Dục Bắc nhìn cô vài cái mới thở dài, “Trông em tệ thế, tương lai sẽ gây họa cho thiên hạ” Anh bắt đắc dĩ ra vẻ thiệt thòi nhìn cô, “Để phòng em đi gây họa khắp nơi, hại người vô tội, anh quyết định giữ em bên mình.”
Tây Thuần bất ngờ nhìn anh.
Những bạn vây xem lúc này cũng sững sờ không kém, bất thình lình tất cả mọi người vỗ tay ủng hộ họ.
Trình Dục Bắc lắc đầu, nắm tay cô, dựa sát vào cô, “Còn muốn đứng đây để làm trò cười cho thiên hạ à?”
Hình như vẫn chưa có dự định theo anh ra ngoài.
Cô khều tay anh, “Anh vừa nói gì thế?”
“Có nói gì đâu.”
Tây Thuần không chịu, “Rõ ràng anh mới nói anh sẽ giữ em bên mình.”
Gật gù, “Rồi sao nữa?”
“Chẳng phải anh nói anh muốn kết giao với em sao?”
Đỡ trán, “Anh có nói ư?”
Tây Thuần tươi như gió đong đưa tay anh, “Em mặc kệ, em cho rằng anh muốn vậy. Không được phản bác, bằng không phạt anh làm thân trâu ngựa hầu hạ em cả đời.”
Lắc đầu, mặt vô cảm, chỉ là thoáng qua có sự thỏa mãn đâu đó nơi khóe mắt.
Sau ngày đó, Tây Thuần danh chính ngôn thuận cùng Trình Dục Bắc đến phòng tự học, rồi cùng nhau đi ăn. Chuyện này khiến không ít người chướng mắt, Tây Thuần có gì đẹp lắm đâu, ngoại trừ cái mặt giống quả trứng coi cũng đẹp thì chẳng có lấy một ưu điểm. Trình Dục Bắc thì lại khác, là nhân tài được khoa y công nhận, từ chối không ít cô gái người ta vừa có sắc lại vừa có tài. Ngay cả Lý Quán tương đối thân với Trình Dục Bắc cũng hết sức ngạc nhiên, anh dùng một câu rất kinh điển để hình dung Tây Thuần, “Xinh đẹp hơn cô ấy thì da mặt không dày bằng cô ấy, da mặt dày hơn cô ấy thì không đẹp bằng cô ấy.”
Trình Dục Bắc dọn qua trường, thời gian ở bên Tây Thuần ngày càng hiếm hoi, anh bận thi, bận làm thêm, bận làm luận văn. Vì thời gian bên nhau cực kì ít, Tây Thuần chọn cách thường xuyên theo Trình Dục Bắc lên lớp, chẳng bao lâu, Trình Dục Bắc phát hiện chuyện này chỉ càng hại anh thêm. Học kì đó Tây Thuần điên cuồng trốn tiết lén về sớm, đành hỏi bạn bè ph