Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.
u bí ẩn mà tôi không biết. Dạo mới kết giao với Trình Nghi Bắc, Lý Thiệu Nham người bạn từ thuở ấu thơ của anh từng nói đùa một câu: bảo tôi nhất định phải tiếp tục thu phục Trình Nghi Bắc; anh ấy nói con người Trình Nghi Bắc rất nhạt nhẽo, nhàm chán, từ nhỏ tới giờ ngoài Mạc Hoan thì hình như cậu ta chẳng gần gũi với cô nào nữa hết. Giờ nghĩ lại, tôi chẳng biết mình đã thu phục được Trình Nghi Bắc hay chưa, chỉ biết anh ấy đã thu phục được tôi mất rồi. Bằng không tôi cũng chẳng đánh tài liệu sai nhiều lỗi thế này, tự thấy bản thân mình thật thê thảm, chẳng dám nhìn luôn. Mà cái tên đầu sỏ gây nên chuyện này đến cả bóng cũng chẳng chịu để lại cho tôi.
Trình Nghi Bắc, chắc chắn kiếp trước em nợ anh mà.
♪Mỗi cô gái đều mơ mình là cô gái cuối cùng của người đàn ông mình yêu, nếu xinh đẹp là vốn sẵn có thì chúc mừng, ít ra bạn cũng có tấm vé cơ hội; nào ngờ người ấy lại thấy bạn không phải tấm vé cuối cùng anh ấy yêu, ai cũng ngỡ ngàng…
Trần Nhất Lâm♪
** **
Cuối cùng tôi cũng giải tỏa được phiền não, vui sướng khi nhận được điện thoại của Trình Nghi Bắc. Song lại nghĩ mình có cần làm nũng một trận không ta. Nghĩ kĩ lại mà nói tôi đây đã là cô gái hai mươi sáu tuổi, ép buộc cỡ nào cũng chẳng thể giống những thiếu nữ thanh niên được nữa, vội vàng lái xe đến chỗ hẹn.
Chị tôi bảo chỉ cần Trình Nghi Bắc vẫy tay, tôi chẳng cần hỏi nguyên do, mặc kệ đó là lúc nào, nơi đâu mà lập tức bay đến.
Nhớ tới những lời này lại không khỏi thở dài, chắc anh mệt chết mất, “Sao được chứ? Việc tuy nhiều nhưng vẫn phải chăm lo cho sức khỏe nữa, đừng có bỏ bữa, ngày ba bữa quan trọng lắm.”
“Em nói chuyện giống mẹ anh thật.” Anh cười, nhìn tôi, “Có điều hôm nay hẹn em ra ngoài là có chuyện khá quan trọng muốn bàn với em.”
“Chuyện gì?” Tôi lắng nghe.
“Em mong anh ăn đủ ngày ba bữa đúng không?”
“Đúng.”
“Em cũng mong anh thường xuyên nghỉ ngơi đúng không?”
“Đúng.”
“Em cũng mong chúng ta gặp nhau mỗi ngày đúng không?”
“Thì sao?”
“Em đến Bắc Lâm làm thư kí cho anh đi, người khác không biết thói quen của anh, lúc nào cũng nhầm lẫn. Em đến Bắc Lâm sẽ giúp anh giảm không ít phiền não đâu, còn có thể nhắc nhở anh ăn uống.”
Nhân viên Bắc Lâm đều trải qua quá trình đào tạo chuyên nghiệp, làm gì để xảy ra vấn đề gì lớn chứ. Nhưng tôi cực kì hạnh phúc, ít ra anh vẫn nghĩ đến tôi.
“Em cần phải suy xét đôi chút.” Tôi dùng dao nhỏ cắt miếng thịt bò.
“Xin mời Trần tiểu thư sơm ngày cho tôi hay quyết định, để tôi cố thể sắp xếp chu đáo hơn.”
“Sao vội vàng được chứ, hễ gặp việc lớn là sẽ phải suy xét rất lâu.”
Khóe môi anh dương lên một nụ cười, “Được thôi, mời tiểu thư cân nhắc, Bắc Lâm luôn rộng cửa đón chào.”
“Tôi nể mặt anh nên mới cân nhắc nhé, còn phải xem thành ý thế nào đã.”
“Tất nhiên rồi.”
Ý Như: Mọi người giết bạn đi =((
Không khí bữa cơm rất tốt, tôi cười rất lâu, chẳng hiểu sao tôi lại chuyển biến lớn thế này nhờ cuộc hẹn của anh. Cười nhiều, nói cũng nhiều, tâm trạng của anh hình như cũng không tệ, dù mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Ăn xong anh về Bắc Lâm, nhìn bóng anh vội vã rời đi, tôi cảm thán, anh chỉ lớn hơn tôi một tuổi mà lại gánh vác cả Bắc Lâm to lớn. Tôi nên khoan dung với anh hơn chứ, không nên so đo với những việc nhỏ nhặt, lúc nào cũng phải ủng hộ anh.
Gọi điện cho Bạch Mộc Hằng, xin phép anh ta, vậy mà đến nguyên nhân anh ta cũng chẳng thèm hỏi đến, đồng ý luôn. Chuyện lạ.
Gọi Trần Nhất Tâm, hai chúng tôi lâu rồi chưa đi chơi cùng nhau.
Chị lớn hơn tôi hai tuổi, con cũng đã bốn tuổi rồi, việc của chị mỗi ngày là đưa đón con vào nhà trẻ. Đó giờ chưa từng được thấy cảnh cha mẹ chăm sóc con nhỏ, giờ tận mắt nhìn chị trông nom con, mới nhận ra chuyện đó mệt nhọc bao nhiêu. Không thể tưởng tượng nổi đứa trẻ nhỏ thế này mà lại có thể dày vò người ta như vậy. Nhưng lại chẳng nỡ quở trách, đành phải kiên nhẫn đứng gần nó, nhìn nó vui chơi, khi ấy lại cảm thấy rất hạnh phúc.
“Chúng ta lâu rồi không đi chơi chung.” Tôi giữ chặt tay chị ấy, như ép buộc ấy. Anh tôi lớn hơn tôi năm tuổi, nên từ bé chơi thân với chị hơn, cùng nhau bàn về minh tinh nào đấy, cùng xem TV rồi bàn về trai gái trong phim đấy thế nào thế nào.
“Nói, chuyện gì?” Chị thản nhiên nhìn tôi.
“Làm như gọi chị ra ngoài thì nhất định phải có việc không bằng á.”
“Chứ còn gì nữa, không phải có việc gì với ai đó nên đến tìm chị đây à?”
“Em là loại người này sao?”
“Chị dám chắc em chính là loại người đó.” Chị hất tay tôi ra, tôi lập tức đuổi theo.
“Chị?”
“Gì?”
“Trình Nghi Bắc về Bắc Lâm rồi.” Cứ muốn đem chuyện này nói cho chị biết, để chị phân tích giúp tôi.
Nhưng chị ấy chẳng biểu hiện gì cả, “Việc này chị nghe nói rồi, sớm hay muộn gì cậu ta cũng phải về thôi! Thị trường của Bắc Lâm lớn thế kia, còn là công ty của gia tộc nữa, chung quy cậu ta vẫn phải về thu dọn thôi. Nhưng hình như hơi đột ngột.”
Tôi gật đầu, “Em cũng chẳng biết nguyên nhân.”
Hình như chị thở dài một hơi rồi mới n