Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

hìn tôi, “Đôi khi người ta còn chẳng rõ ràng.”
Nhìn chị mình, có phải khi con người ta mất đi thứ gì đó rồi mới bắt đầu thỏa hiệp với cuộc sống này. Chị khi xưa, khi cười lên chẳng khác nào gió tháng ba, cô gái đang yêu là hấp dẫn nhất. Chàng trai kia tuấn dật phi phàm, thành tích nổi trội, giáo dưỡng tốt. Tôi cứ tưởng chỉ có người như thế mới có thể xứng với chị mình. Nhưng cuối cùng hai người họ lại không thể bên nhau, không hề có tác động nào khác. Trong mắt tôi cha mẹ tôi cũng không phải là người nghiêm khắc lắm, không hề ràng buộc chúng tôi trong chuyện tình cảm, nhưng tình cảm của chị tôi vẫn chết yểu. Chị ấy chưa bao giờ đề cập đến nguyên do, vết thương trong lòng chị ấy cũng mãi mãi không bao giờ lành, nhưng không thấy đâu có nghĩa là không có.
Lần đầu nhìn bộ dáng đau lòng chật vật của chị, chị ấy cầm ảnh chụp của chị và anh ta bỏ vào chậu than, từng tấm từng tấm cháy rụi, không chừa lại một tấm nào. Dứt khoác thế kia, như đang tạm biệt với quá khứ của bản thân, thanh xuân của chị cũng theo đó mà tan biến.
Chẳng bao lâu, chị quen anh rể hiện nay, chẳng có gì là rầm rộ, chẳng thề non hẹn biển, hai người họ cứ thế mà bước vào nấm mồ hôn nhân, sau đó cuộc sống vẫn cứ êm đềm trôi.
Tôi thường nghĩ có khi nào chị không cam tâm không, nhưng chưa bao giờ tôi hỏi cả, có lẽ mãi mãi cũng không hỏi. Bởi lẽ có hỏi hay không thì kết quả cũng đâu đổi khác được.
Tôi kéo tay chị tôi, “Hôm nay mệt cũng được, giúp em lựa đồ đẹp đi nào.”
Đạt được một ánh mắt khinh bỉ, “Còn nói đâu phải có việc mới tìm chị đâu.”
“Chị à, em biết chị tốt nhất mà.”
Chị sờ sờ đầu tôi, chẳng khác nào đang sờ đầu cháu tôi, “Bởi chị đây vốn tốt bụng mà.”
Được, em nhịn.
Bước vào một cửa hàng kinh doanh độc quyền… Chị tôi chợt nhớ ra cái gì đó, “Mắc gì mà tự nhiên cái muốn mua sắm?”
“Em muốn vào Bắc Lâm.”
Chị hơi chau mày, “Được không?”
“Em không biết. Em thì thấy được, nếu mỗi ngày đều có thể thấy người mình thích, vậy là đủ rồi. So với không được việc này còn làm cho người ta thỏa mãn hơn nữ kìa.”
Chị nhìn tôi miết, “Vậy thì thế đi! Cuộc sống có rất nhiều con đường cần chính mình phải chọn lựa, dù một ngày nào đó ta nhận ra mình đã chọn sai con đường cũng sẽ không đổ thừa người khác. Tất cả là tự chúng ta lựa chọn.”
“Ý gì đó?”
“Cậu ta từng nhắc đến chuyện kết hôn với em chưa?” Ánh mắt của chị rất nghiêm túc.
Tôi lắc đầu, “Có lẽ anh ấy thấy chưa đến lúc lập gia đình.”
Chị nhìn tôi, “Tình huống này có hai dạng. Một là cậu ta chưa tìm được người cậu ta muốn kết hôn, loại còn lại là hiện tai cậu ta không muốn kết hôn. Em cho là dạng nào?”
Tôi kẽ cắn môi, “Dạng hai.”
Chị không nhìn tôi nữa, chỉ có đôi mắt trầm xuống, “Chúng ta đi xem quần áo nào!”
Nhưng tôi không hề bỏ qua câu nói nhỏ xíu của chị: Phụ nữ, luôn thích tự lừa mình.
Ánh mắt của chị thay đổi ngay khi nhìn thấy mớ quần áo hoa lệ trước mặt, còn khoa tay múa chân, nhưng hình như không vừa ý, toàn thấy chị để đồ lại chỗ cũ.
“Mau quần áo nhất định phải mua đồ hợp với mình, không được tùy tiện.” Chị một bên nhìn đồ treo trên cao, một bên nói với tôi.
Tôi bước lên kéo tay chị mình, “Lựa như vậy không mệt à?”
“Hợp thì okê hết.”
“Sao mới gọi là hợp?”
Chị lấy bộ đồ treo phía trên xuống, “Hợp là bất kể người ta đánh giá đẹp hay xấu, chỉ cần bản thân thấy thoải mái là được. Như giày có vừa hay không, mỗi chân mới biết.”
“Đúng không đó? Vậy thế nào gọi là thoải mái?”
Chị tôi liếc cho tôi một cái, “Có hai tình huống, còn phải xem tự em thấy thế nào. Một là ngang bằng, em và cậu ta đều bỏ ra tình cảm như nhau, em không thích cậu ta mà câu ta cũng chẳng yêu em, hoặc em yêu cậu ta và cậu ta cũng yêu em như thế. Hai là, tình cảm làm người ta quên đi chuyện được hay mất, chỉ cần hạnh phúc khi ở bên cậu ta mà không phải là ngồi cân đo đong đếm.”
Tôi không biết chị ấy thuộc dạng nào, nhưng xót xa trong mắt chị, tôi không dám hỏi tiếp nữa.
“Chị, chúng ta qua kia xem đi!”
Cũng chẳng phải gì đặc biệt, khi chị hơi thất vọng, lại chợt thấy chiếc vay trong tủ kính, vui vẻ nhìn tôi, “Cái đó, tuyệt đối vì em mà may ra.”
Lơ đễnh quay qua liền rơi vào hấp dẫn.
** **
Hoa nở bướm bay
♪Nếu em chưa từng gặp anh, em sẽ là một nữ sinh rất đỗi bình thường, mơ mộng về tình yêu, biết đâu sẽ có được một tình yêu làm bao người ngưỡng mộ; cuộc sống của em sẽ mãi gắn với hai chữ ‘Bình thường’, chẳng may em lại gặp anh, mọi thứ đều hóa không tầm thường.
Trần Nhất Lâm♪
** **
Màu tím bình thường thế thôi nhưng lần đầu tiên liếc mắt lại thấy thiết kế tuyệt diệu, cho dù là quần áo bình thường thế mà vẫn thấy tài năng trong đó. Chưa từng thấy bộ đồ cứng ngắt, kính cổng cao tường như vậy mà vẫn nổi bật được những đường cong của phái nữ, nổi bật cảm giác khoan khoái lại đoan trang, lịch sự tao nhã và đẹp tĩnh lặng, như vùng núi bách hợp, u nhã trong veo.
“Thử xem?” Chị cầm bộ đồ hưng phấn đứa tới cho tôi.
Tôi cũng rất hài lòng, “Con mắt thẩm mỹ của chị là nhất đó.”
Vừa bước khỏi phòng thử đồ chị ấy đã khen không


XtGem Forum catalog