Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.
người ta thế mà cũng đâu phiền muộn của mình trong đó, thấy phục mình ghê.
Đến Bắc Lâm báo danh, vẫn không thấy Trình Nghi Bắc đâu, chỉ có Phương Không, trợ lí của anh đưa tôi đi làm quen với công việc.
Hệ thống quản lý nội bộ Bắc Lâm rất phức tạp, có những quy tắc nhất định, tôi cũng không rõ những thứ này lắm. Trợ lý của Trình Nghi Bắc là người hơn ba mươi rồi, làm tôi hơi chùn bước, đừng nói tôi đi cửa sau nha!
Chỉ tiếc lúc Phương Không giao cho tôi một chồng tài liệu dày cộm, tôi hoàn toàn thay đổi quan điểm.
Việc của tôi rất đơn giản, chỉ nhắc nhở Trình Nghi Bắc thời gian họp hành, khó ở chỗ có quá nhiều văn kiện chờ anh ấy kí tên, tôi phải ngồi lượt bớt. Việc này đòi hỏi tôi phải xốc lại mười phần tinh thần, cường độ công việc lớn quá mà.
Phương Không nói tổng quát về nội dung công việc của cô rồi quay lại làm việc của mình, chỗ này ai cũng nghiêm túc làm việc, chăm chỉ, chẳng dám rề rà tí nào. Tôi nhìn chồng tài liệu trước mặt, thấy vui mừng, cũng được, bây giờ tôi đang bắt đầu bắt đầu với công việc thôi, vẫn chưa chính thức làm việc.
Tận đáy lòng tôi cảm thấy rất ngọt ngào. Chí ít Trình Nghi Bắc không coi là bình hoa chỉ biết chưng trong nhà, biết tôi có năng lực của mình, cũng cần phải chứng minh năng lực đó nữa. Công việc là phần không thể tách rời với phụ nữ, một người không làm việc khác nào tách rời với xã hội, cũng như khác biệt thời đại.
Công việc là quan hệ có lợi, mở rộng tầm mắt, hiểu biết thêm nhiều thứ, tích lũy nhiều kinh nghiệm, bản thân cũng có nội hàm hơn.
Hồi trung học, từng trêu đùa về chuyện đi làm, kết luận lại là: phụ nữ có việc làm, thất tình hay li hôn đều khỏi phải lo lắng.
Cố gắng mấy ngày liên tục cuối cùng cũng hiểu sơ sơ về quá trình làm việc. Trình Nghi Bắc cũng chưa bao giờ chủ động xuất hiện, mỗi lần gặp anh đều là cảnh họp gấp, không thì phân công việc cho mọi người. Từ xa nhìn anh, lại cảm thấy anh cách tôi rất xa rất xa.
Nhưng trong lòng cũng dương lên một suy nghĩ khác, ưu tú như anh thuộc về tôi.
Nếu một ngày nào đó, cô đơn và tịch mịch yêu nhau, tôi nghĩ, tôi sẽ không nhớ quạnh hiu nữa; khi quạnh hiu đi làm, cô đơn và tịch mịch sẽ lén lút bên nhau,…cũng đúng thôi, chúng ta luôn thích xem những cuộc đua tình ái, chẳng may chính mình cũng sa chân vào đó. Trần Nhất Lâm♪
** **
Cuối cùng cũng xử lý xong hết đống số liệu hôm nay, có cảm giác thành tựu, dù mệt nhưng lại tràn đầy năng lượng. Như hồi còn học trung học ấy, mệt mỏi nhưng năng lượng luôn tràn đầy, lớn lên rồi có nhiều chuyện lại không vô tư như hồi trung học nữa, chẳng hạn lớn rồi chẳng thể vô tư mà thường liến thoắng hai chữ ‘Chán quá’, ‘Buồn quá’ bên môi nữa.
Vào toilet chẳng bao lâu đã nghe thấy tiếng bàn luận xì xầm bên ngoài.
“Nghe nói giám đốc tài chính Lý Quan vì lợi ích bản thân lạm dụng công quỹ tới hàng triệu.”
Hơi ngạc nhiên, tôi những tưởng ở công ty sẽ xem tôi như người dưng. Tôi hiểu anh công tư rõ ràng, nhưng hiểu là một chuyện, lòng bức bối khó chịu lại là chuyện khác.
“Sao anh tới đây?” Bước qua nhìn anh.
Anh chau mày, “Tới thăm em có được xem là trốn việc không ta.”
Bĩu môi, “Hay là anh đi kí mấy đơn hàng của anh đi, em tuyệt đối không trốn việc đâu, em là nhân viên tốt.”
Anh cười lắc đầu, “Mấy hôm nay không tìm em, đừng nói giận nhé.”
Ngang bướng lắc đầu.
Anh thở dài, “Năng lực của em không ai có thể chê được, anh đến gần em nhất định mọi người sẽ bỏ qua năng lực của em. Anh hi vọng mọi người sẽ thấy được năng lực làm việc của em, em đủ tư cách ngồi vào vị trí này.”
Tôi gật đầu, trái tim nhẹ bẫng đi, “Em hiểu.”
“Nếu hiểu vậy hôm nay giúp anh đi xem phim nhé, sao nào?” Có ý cười trong mắt anh, càng nhìn càng thoải mái, đôi mắt của anh trước kia luôn chứa đầy gánh nặng.
“Được rồi.”
Chúng tôi rời khỏi công ty, nhưng anh không đến bãi đỗ xe lấy xe. Nhìn đôi mắt kinh ngạc của tôi, anh giải thích, “Anh ít đi với em, hiếm có thời gian, chúng ta hưởng thụ buổi tối thoải mái nào!”
Lời thế này từ miệng anh nói ra, tôi vui sướng đủ đường.
Tôi gật gù.
Chúng tôi cùng ra trạm chờ xe bus, nhìn xung quanh, không khỏi mỉm cười.
“Anh không đi xe bus bao lâu rồi?” Tôi rất tò mò nha.
Anh chớp mắt, hồi tưởng, “Ba năm.”
Nhẩm tính thời gian, có lẽ anh đang nhớ về thời kì trước, “Chắc là rất nhớ hả?”
“Nhớ thì chưa tới, thử tìm lại cảm giác quen thuộc cũng được lắm.”
Sắp đến, anh kéo tay tôi, chút chủ động nhỏ nhoi này cũng làm tôi rung động. Trên xe có nhiều người, anh bảo hộ tôi ra sau xe, hai tay anh giữ vững tôi trước ngực. Tôi ngửi được hơi thở thuộc riêng anh, giờ phút này, cảm giác chân thật này, giơ tay ra là chạm vào, là trái tim anh đang đập.
Tôi hiểu, có gì đó đã khác, dường như anh bắt đầu chủ động hơn, cho dù là những việc rất nhỏ nhặt cũng đủ để tôi mừng như điên. Trần Nhất Lâm, cô có cần không có tiền đồ vậy không?
Chúng tôi cùng đếp rạp phim, lúc này người mua vé đã xếp thành hàng dài. Anh cũng chẳng do dự, kéo tôi qua, “Đi