Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.
: “Gần đây công ty tương đối nhiều việc, em vừa mới hết bận, muốn tìm anh ăn một bữa cơm, thuận tiện tán gẫu một chút.”
Viêm Thần đứng lên, áy náy nói: “Tòng an, thật xin lỗi, dì Lý đã chuẩn bị cơm tối cho tôi rồi, tôi phải về nhà. Trời cũng tối lắm rồi, cô cũng mau về đi, đi đương cẩn thận.” Anh nói xong liền bỏ di, gần đây mỗi khi đối mặt với Tòng An, anh luôn có cảm giác hít thở không thông, quan hệ giữa anh và Tòng An ngày càng mơ hồ.
Viêm Thần cứ thế mà bỏ đi một cách vội vã, không cho Tòng An cơ hội nói gì, Tòng An cười khổ: không muốn gặp em đến thế sao? Nếu vừa rồi anh chịu nghe em nói, không chừng em sẽ cho anh địa chỉ của Lăng Vi rồi. Nhưng đáng tiếc…
Tòng An ngồi một lát cũng chầm chậm đứng dậy, men theo phương hướng Viêm Thần bỏ đi mà đi…
Viêm Thần về đến nhà, dì Lý ra đón nói: “Thiếu gia, cơm tối trên bàn, cậu mau ăn đi, nghe nói cả ngày nay cậu chưa ăn gì.”
Viêm Thần sửng sốt: “Sao dì biết con chưa ăn cơm tối?”
“Tòng An nói với dì, cô ấy tan việc về thấy cậu chưa về nhà, bảo dì đi chuẩn bị cơm tối, sau đó cô ấy đi tìm cậu, đúng rồi, sao Tòng An không về cùng với cậu, hai người không gặp nhau sao?”
Viêm Thần hoàn toàn ngây ngẩn cả người, mới vừa rồi anh nói dối Tòng An, cô ấy biết, cô ấy đều biết! Thật buồn cười, anh lại đi tìm cái cớ như thế để cự tuyệt Tòng An.
Anh chạy vọt vào phòng, đóng mạnh cửa lại, ngồi thụp xuống giường, nhìn thấy trên bàn đầy đồ trang điểm mỹ phẩm, cho tới bây giờ anh mới chân chính phản ứng kịp: Tòng An đã trở về, anh đúng là không hề quan tâm tới mà!
Quá yêu
Editor: Tử Thiên Băng
Chú Chung chờ ở cửa, vẻ mặt bình tĩnh khom lưng nói với Phó Thanh Ngâm: “Phu nhân, mời vào trong, lão gia đang chờ người ở đại sảnh.” Chú Chung trong Chung gia cũng coi như là người có thân phận lớn, rất nhiều việc của Chung gia, đều có ông tham dự.
Phó Thanh Ngâm nhìn ông một cái, vẻ mặt cao ngạo: “Có được tin tức nhanh như vậy, thật là lợi hại, chú Chung thủ đoạn ngày càng cao tay.”
Chú Chung mỉm cười: “Đa tạ phu nhân khích lệ. Lão già vẫn đang chờ người, mau vào đi ạ.” Người này cứ như không hề nghe thấy lời chỉ trích, thậm chí lấy đó làm lời khen.
Sắc trời đã không còn sớm, bình thường giờ này Chung Nam Sơn sớm đã ngủ, nhưng lúc này ông vẫn đang ngồi trên ghế giữa sảnh từ từ uống trà, Thiết Quan Âm mới hái, mùi thơm nồng nặc, thậm trí còn có mùi trái cây xen lẫn. Có lẽ do lớn tuổi, ông đặc biệt hứng thú với loại trà có mùi vô cùng đậm này, hoặc là… hi vọng khi uống vào trong miệng vị nồng sẽ giúp ông giảm bớt sự khổ sở trong lòng.
Chung Nam Sơn đứng dậy, cao giọng nói: “Đã là chuyện quá khứ, nếu bà vẫn không thể thoát khỏi, sẽ không ai đồng tình với bà, dù là tôi cũng không giúp bà được.”
Màu đỏ thẳm trong mắt Phó Thanh Ngâm không giảm, âm thanh khàn khàn, nhưng bà vẫn ép mình không suy nghĩ nữa: “Hôm nay ông cố ý chờ tôi, có tin tức gì sao?”
“Không tệ, có người phát hiện tung tích kẻ đó ở Vân Nam, kẻ đó là một thương nhân buôn ngọc thạch, dựa vào buôn ngọc thạch tích góp từng tí một, quê quán ở thành phố G nên đem theo tiền trở lại, sau đó dùng tiền hối lộ quan chức, vì vậy được hưởng không ít lợi lộc, sau lại thông qua người tiến cử biết được Lăng Tuấn. Thuận nước đẩy thuyền, lúc cảnh sát thu thập chứng cứ kẻ đó đã khai như vậy, nhưng vẫn có chỗ sơ hở, hai từ buôn bán trong miệng kẻ đó vẫn không thể điều tra rõ, dù dùng quan hệ hỏi thăm vẫn không có tin tức của kẻ đó, bao nhiêu đó khiến người ta cứ hoài nghi tên này có phải là hình nhân thế mạng hay không…”
Phó Thanh Ngâm cố gắng kiên nhẫn lắng nghe, nghe đến “hình nhân thế mạng” thì vội hỏi: “Nói cách khác thật sự có kẻ đứng sau tất cả, Tuấn rất có thể do người đó hãm hại?”
Chung Nam Sơn quay lưng đi: “Chuyện này còn khó nói, nhưng mà bây giờ có thể xác định có liên quan đến Vân Nam.”
Lúc nói lời này, ánh mắt ông híp thành một đường ngang, khiến người ta không nhìn ra ông rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
Có người gõ cửa nói cháo đã chuẩn bị xong, Chung Nam Sơn hồi thần, sai người dọn dẹp mấy mảnh vỡ trên đất, sau đó ngồi vào ghế định đợi Phó Thanh Ngâm ăn xong.
Tay Phó Thanh Ngâm hơi đau, có lẽ do vừa mới phẫu thuật ruột thừa nên bà không muốn ăn.
“Ăn chút đi, chăm sóc bản thân thật tốt, nếu không bồi bổ cơ thể, lần sau có lẽ không phải là viêm ruột thừa đơn giản như vậy.” Nói xong ông chắp tay đi vào thư phòng, bên trong túi áo khoát có một chiếc nhẫn, chiếc nhãn này ông cất giấu bao lâu rồi, mười năm? Hay là lâu hơn? Chung Nam Sơn không nhớ rõ, khi đó trẻ tuổi, lúc bị điều đi làm việc bên ngoài, vô cùng muốn mua một chiếc nhẫn 10 carat, nghĩ như vậy mới đủ tư cách đứng trước mặt Thanh Ngâm, hỏi cô ấy có chịu gả cho mình không. Khi đó tràn đầy nhiệt huyết, căn bản không ngờ vài chục năm sau, chiếc nhẫn này vẫn không thể xuất hiện ngoài ánh sáng…
Chung Nam Sơn thầm than một tiếng, không biết đến bao giờ mới có thể lấy ra đây.
Sau khi Chung Nam Sơn rời đi, Phó Thanh Ngâm lấy điện thoại ra gọi, số điện tho