Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
ại này đã ba năm rồi ba không đụng đến.
Điện thoại được kết nói, người bên kia không mở miệng nói trước, hai người đều do dự không biết nên nói cái gì.
Phó Thanh Ngâm trước sau như một nở nụ cười ưu nhã cao quý: “Tôn phu nhân, lâu lắm rồi không liên lạc, gần đây khỏe không?”
Bên kia truyền đến tiếng cười lẻ tẻ: “Bây giờ nên gọi bà là Lăng phu nhân hay là Chung phu nhân đây? Ha ha, tôi thật là hồ đồ mà, bà và Lăng Tuấn còn chưa ly hôn mà? Cuộc sống của bà đúng là muôn màu muôn vẻ mà…”
Phó Thanh Ngâm giữ chặt điện thoại di động, cắn chặt răng mới khiến mình không quá kích động, bà biết đối phương cố ý chọc tức mình, nếu bà nổi giận đồng nghĩa với việc bà thua. Vừa nghĩ như thế, bà hắng giọng cười lớn: “Tôn gia các người thật đúng là quan tâm tới chúng ta mà, Tôn phu nhân hiểu rõ cuộc sống của tôi như vậy, mà con trai bà lại càng lợi hại hơn, từ nhỏ đã bám dính lấy Vi Vi, bây giờ có hôn thê rồi mà vẫn rảnh rỗi ‘chăm sóc’ cho Vi Vi, phong lưu đa tình đến thế, không biết là ai dạy mà hay vậy?” Nói xong, bà cảm thấy sảng khoái khác thường, nhất là khi nghe thấy tiếng hít sâu nén giận đầu bên kia.
“Cái gọi là một cây làm chẳng nên non, có người mẹ phong lưu như bà, Vi Vi nhà bà cũng không khiến người ta thất vọng chút nào, vừa về đây đã gây loạn cả lên. Hôm nay tôi mới cùng mấy người bạn đi dạo phố, tán gẫu với nhau ai cũng kính nể mấy người không thôi, nhà các người chuyện gì cũng tham gia, từ vào tù, quyến rũ chồng người khác cho tới tạo scandal, sau này sẽ là gì đây? Chắc sẽ không phải Vi Vi nhà các người chưa chồng đã có con chứ?”
Bên đầu điện thoại kia càng nói càng khó nghe, Phó Thanh Ngâm thừa nhận bà chịu thua, từ xưa đến giờ về mặt miệng lưỡi bà chưa từng thắng lần nào. Khi xưa Lăng Tuấn còn ở đây, ông ấy sẽ không để bà tiếp xúc với những lời lẻ này, ông ấy cố gắng làm cho ngôi nhà đầy đủ nhất, có tiệc gặp gỡ cũng sẽ xin vắng mặt cho bà, hoặc mượn cớ uống say đưa bà rời khỏi, Phó Thanh Ngâm hiểu rất rõ, tửu lượng của Lăng Tuấn không phải chỉ thuộc mức bình thường.
Ngực bà vừa tức vừa nhói.
Phó Thanh Ngâm khó chịu rống lớn lên: “Tôn phu nhân, tôi nói với bà như vậy là hi vọng bà có thể quản cho tốt đứa con trai của bà, làm một người đàn ông có chí lớn, về phần cậu ta muốn ở cùng loại con gái phụ nữ nào tôi không cần biết, nhưng Vi Vi nhà tôi tuyệt đối không được, việc này xin bà nhớ kỹ cho!”
Nói xong bà hốt hoảng tắt máy, việc này không biết có hữu dụng hay không, nhưng bà muốn thử một lần. Duyên phận của Vi Vi và Tôn gia ba năm trước đã dứt, vốn khi đó bà không đồng ý cho Vi Vi và Viêm Thần bên nhau, Tôn gia là người làm ăn, xưa nay thương nhân trọng lợi khinh ly biệt, sống với người như thế làm sao có thể hạnh phúc? Nhưng khi đó Tôn gia xem như chân thành, đứa bé Viêm Thần kia lại thường xuyên tới chơi, cử chỉ nho nhã điềm đạm so với cha mẹ nó không hề giống nhau, quan trọng nhất là Vi Vi thích, do đó bà mới không ngăn cản.
Nhưng ba năm trước bà đã sai lầm rồi, sau khi Lăng Tuấn gặp chuyện Tôn gia hoàn toàn cắt hết mọi quan hệ với họ, chẳng quan tâm, không đếm xỉa đến. Hôn sự của Vi Vi và Viêm Thần cũng vì vậy mà không thành, Tôn gia lúc đó chỉ muốn thoát cho lẹ khỏi bọn họ, chỉ sợ vì chuyện Lăng Tuấn mà bị liên lụy, hành động đó rất sáng suốt, sáng suốt đến mức làm lòng người không khỏi băng lạnh.
Phó Thanh Ngâm thở dài ngồi xuống, ăn từng muỗng cháo đã nguội, độ ngọt vừa phải, hơn nữa rất nhạt. Bà chợt nở nụ cười: Vi Vi trước kia không thích húp cháo, lúc còn rất nhỏ, bà đút cô ăn cái này cô liền ói, quả thực là so với uống thuốc bắc còn khổ hơn. Thật không biết đứa nhỏ này nghĩ sao nữa, rõ ràng cháo rất ngon nha. Bỗng nhiên bà nhớ ra cái gì đó, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi, tay run rẩy, đồng thời một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện: Bọn họ quả thật rất giống nhau!
Giao dịch
Editor: Tử Thiên Băng
Sáng sớm người của công ty chuyển phát nhanh đưa một bưu kiện đến cho Âu tổng, yêu cầu do đích thân Âu tổng nhận mới được. Âu Chấn Gia khẽ mỉm cười, loại cường thế vô lý như thế này mà Diệp Trúc cũng làm được, sau khi ký nhận bưu kiện, tâm tình Âu tổng hiển nhiên vô cùng tốt, lúc đi còn thỉnh thoảng chào hỏi với nhân viên.
Mở hộp ra, bên trong có mấy bức ảnh và một tờ giấy in lẳng lặng nằm, ánh mắt Âu Chấn Gia nhất thời chăm chú. Anh cầm tấm ảnh lên, từng tấm từng tấm nhanh chóng được xem qua, trên đó đều là ảnh sáng hôm đó anh đón Diệp Trúc, cử chỉ hai người trên ảnh vô cùng thân mật.
Âu Chấn Gia híp mắt cười lạnh: “Ảnh đẹp thật, xem ra mình nên đóng khung treo lên tường.”
Nội dung tờ giấy in vô cùng đơn giản: Âu tổng, ảnh thế nào? Nếu như tôi viết một bài với tiêu đề “Tổng giám đốc tậo đoàn TB cùng vợ trước gương vỡ lại lành, hiện đang là bạn gái bạn trai của nhau”, anh nói xem sẽ có bao nhiêu người chú ý đây? Ba ngày nữa tôi sẽ liên lạc với anh, hi vọng đến lúc đó có thể nhìn thấy “thành ý” của anh. Phần ký tên đề là Phỉ Thúy tiên sinh.
Húc Nghiêu híp mắt lại, anh hơi hoài nghi lời nói của Âu