XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.

hãy nói thật đi, anh ta đang trốn em phải không? Vừa bước vào cửa em đã thấy có chuyện kỳ lạ, anh ta vùi đầu vào sô fa giả vờ ngủ, nếu như không phải không muốn gặp em vậy thì có thể là chuyện gì?
Thì ra cô bé nghĩ như vậy, Lăng Vi cùng Húc Nghiêu nhìn nhau, cả hai cùng nở nụ cười.
Buổi tối nằm ngủ, Lăng Vi cảm thấy đói bụng, chỉ tiếc là cô đang ở trong nhà của Húc Nghiêu, nếu như bây giờ ra ngoài kiếm đồ ăn thì thật không hay. Cô nghĩ rằng mình có thể nhịn xuống, tưởng chừng như đã ngủ thiếp đi, không may rằng ngày thường cô là người rất có quy luật ăn uống, đột nhiên ăn ít như vậy thì không chịu được, lăn qua lăn lại cô đứng dậy muốn đi ra ngoài rót ly nước.
Mở cửa lại nghe trong phòng có âm thanh nhỏ nhỏ, chỗ phát ra âm thanh hình như là trong phòng bếp, cô mạnh dạn bước lại đó.
Ánh đèn phòng bếp đột nhiên chói lọi, ánh sáng mạnh khiến Lăng Vi phải lấy tay che mắt, sau đó từ từ mở mắt, thấy có người đang đứng ngay trước mắt cô cô thiếu chút nữa phát hoảng lên. Đợi đến khi cô thấy rõ người kia, mới thở phào nhẹ nhõm: "Làm sao anh ở đây, làm tôi giật mình".
Húc Nghiêu cười cười nói: "Cơm tối hầu như là con nhóc kia ăn, tôi đang đói, cho nên kiếm chút gì ăn. Chì là có vẻ như, tôi chuẩn bị hơi nhiều, hình như em đến thật đúng lúc?"
Lăng Vi gật đầu, đồng thời nở nụ cười, cô hiểu tại sao Húc Nghiêu lại nói vậy.
Cháo trắng nõn cùng thịt nạc muối, theo sự khuấy nhẹ của muỗng mà tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Ở trong phòng bếp Húc Nghiêu cùng Lăng Vi mỗi người một muỗng múc ăn.
Lăng Vi không thể không thừa nhận, mùi vị của cháo này hoàn toàn khác với cháo cô hay ăn ngày thường, thịt băm nhuyễn, khiến mùi vị của cháo càng ngon hơn, cô định hỏi Húc Nghiêu thêm gia vị gì, lại nghe Húc Nghiêu hỏi: "Thế nào, mùi vị thịt rắn quả thật không tồi chứ?"
Lăng Vi đảm bảo, lúc cô nhìn thấy nụ cười thân thiện trên mặt Húc Nghiêu cô chỉ muốn đánh vào cái bản mặt đang nở nụ cười ấy. Trong tíc tắc cô thật sự muốn đem cái chén trong tay ném thẳng vào khuôn mặt Húc Nghiêu.
Cô để muỗng xuống, cắn răng mà bình tĩnh nói: "Anh cố ý sao?".
Húc Nghiêu để xuống bát cháo rắn, thong thả trả lời: "Tôi đúng là cố ý, chỉ là em có thể nói cho tôi biết, sau khi ăn xong em có cảm giác gì? Có phải em cảm thấy thịt rắn có mùi vị không tồi, có phải không hề kinh khủng giống như trong tưởng tượng của em?".
Trên mặt Lăng Vi đã có chút tức giận: "Đúng, tôi thừa nhận mùi vị thịt rắn rất được, nhưng có muốn ăn con này hay không. Là chuyện của tôi, tôi không thích anh dùng cách này để cho tôi thử. Anh không cảm thấy mình quá mức tự kỷ sao, có phải hay không anh cho rằng nếu người khác không muốn anh phải khiến họ muốn mới được, anh cứ nhất thiết phải áp đặt cho họ như vậy sao?". Có lẽ Lăng Vi cũng không nghĩ rằng, chỉ vì món thịt rắn mà cô lại trở nên mất bình tĩnh như vậy.
Húc Nghiêu giơ hai tay lên đầu làm bộ dạng đầu hàng, xin khoan hồng: "Thật xin lỗi, thật không ngờ chuyện này lại làm em mất bình tĩnh như vậy, chỉ là tôi thấy rất kỳ lại, tại sao em lại ghét rắn như vậy. Cho dù em có định tội cho tôi, cũng phải cho tôi biết lý do thành lập nên tội danh này chứ?".
Lăng Vi có cảm giác thất lễ, mà Húc Nghiêu lại nhanh chóng cầu xin tha thứ khiến cô phản ứng không kịp, hình như là kinh ngạc quá rồi. Cô nhỏ giọng nói xin lỗi.
Trời đã tối lắm rồi, Tiểu Lam có lẽ đã sớm đi gặp mặt chu công(ý chỉ ngủ say rồi). Mà Húc Nghiêu đặt trên sân thượng đặt hai cái giường nhỏ, mỗi người nằm 1 giường, bàn gỗ ở ngay bên có hơn chục lon bia.
Húc Nghiêu mở một lon bia rồi nói: "Uống... Uống xong chúng ta dễ nói chuyện"
Lăng Vi cầm lấy, tu một hơi thật mạnh, liếc mắt nhìn Húc Nghiêu một cái rồi nói:" Anh đặc biệt đưa tôi đến đây, là muốn cùng tôi nói chuyện gì?"
Húc Nghiêu cũng mở một lon bia, từ từ uống một hớp: "Muốn nghe em nói một chút về chuyện ngày xưa với rắn. Em đồng ý nói cho tôi nghe không?"
Lăng Vi nở nụ cười: "Khi còn bé, ba thường dắt tôi ra ngoài chơi, chỉ cần tôi muốn đi đâu, ba nhất định sẽ dành chút thời gian cùng tôi đến đó. Chung quanh đó có núi đá Giang Hà, hầu như ngày nào tôi cũng đi qua. Có một lần khi leo núi, tôi muốn chọn con đường tắt để nhanh chóng lên đỉnh núi, mà anh biết đường tắt thường ẩm thấp, cỏ thì mọc rậm rạp, rong rêu nhiều, hôm ấy tôi quyết định mạo hiểm thử trèo lên, chỉ là không ngờ đột nhiên trượt tay té ngã. Rơi vào một cái hố cao hơn người đứng, dưới nơi ấy có bụi cỏ sinh sống, còn có một con mãng xà cách tôi chưa tới một thước (*) đang lè lưỡi. Lúc ấy tôi rất sợ, liền kêu loạn lên. Ba tôi phát hiện tôi không có trên đỉnh núi liền quay lại tìm tôi, khi đó tôi đã la đến mệt lả, cũng do quá sợ hãi mà tay chân không còn tí sức, mà không thể giơ tay cho ba kéo lên được. Mà con rắn khổng lồ đang ở trước mặt tôi, giống như là bất cứ lúc nào nó cũng có thể nhào tới, đem tôi nuốt trọn ba thấy thế, tay không đi bắt con rắn khổng lồ kia, tôi tận mắt thấy con rắn quấn lấy cánh tay của ba, còn muốn chui vào trong áo của ba, lúc ấy sự sợ hãi giống như một cơn ác mộng, khiến tôi sợ đến choáng