Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

ẫn có vài căn phòng, Húc Nghiêu chỉ vào một phòng trống nói:" Em ở phòng này đi, anh đợi Tiểu Lam đến chuẩn bị cho em một ít đồ dùng, thu dọn một chút là xong. À đúng rồi, phòng anh ở đối diện, bên tay trái em là phòng Tiểu Lam. Tiếp đến là phòng bạn anh, anh ta chính là bác sĩ người mà em gặp ở phòng khám tư nhân đó, anh ta gọi là Ô Qua. Tối hôm nay là lúc mọi người đến đông đủ, anh sẽ giới thiệu mọi người cho em biết"
Lăng Vi nghe càng ngây ngốc:" Ý của anh là, trong nhà anh ngoài Tiểu Lam, còn có bạn anh?"
Húc Nghiêu cười gật đầu:" được rồi, em đừng nghĩ nhiều, an tâm ở lại đây đi, còn về việc làm anh sẽ để ý giúp em, có rảnh thì làm hồ sơ, anh giúp em mang đến nộp ở công ty xem sao"
Lăng Vi có thể nói gì, người này đều an bài giúp đỡ cô, nếu đây được anh gọi là "xu nịnh", chỉ sợ rằng mỗi người đều có ước mơ được xu nịnh như vậy
Vào lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một người nghiêng ngả đi vào, sau đó bỗng nhiên ngã xuống đất



Bầm tím


Editor: Ly Ly
Húc Nghiêu nâng Ô Qua dậy, nhìn trên người cậu có nhiều vết thương, anh biết rõ, đây là dấu vết đánh nhau để lại. Tại sao lại có chuyện như vậy, ở trong điện thoại, Ô Qua rất tự tin nói với anh rằng mọi chuyện đã được giải quyết,lúc ấy tâm trạng cậu ấy rất vui vẻ, không hề có 1 chút vấn đề nào, nhưng đây là chuyện gì, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Lăng Vi đứng ở 1 bên, cũng bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ, người này chính là bác sĩ kỳ quái mà cô gặp, cũng chính là bạn của Húc Nghiêu, nhưng anh ta không phải là thầy thuốc ư, làm sao lại để cho mình cả người đầy vết thương? Lăng Vi quan sát kỹ hơn, khóe miệng anh ta đã bị rách ra, bên môi còn có vết máu và bầm tím ứ đọng, trên mặt, trên mắt có thể liếc sơ cũng nhận ra những dấu vết, mà bên cổ anh ta cũng có dấu vết, chỉ có mấy điểm lộ ra ngoài đã vậy, vậy thì trên người anh ta còn ra sao?
Húc Nghiêu đứng dậy tìm hộp cấp cứu, bước qua chỗ Lăng Vi đứng, anh dừng một chút, gật đầu một cái với cô ý chỉ là không có việc gì
Lăng Vi đến gần người bị thương, bỗng nhiên nhìn thấy anh ta mở mắt, hung dữ nói:" Húc Nghiêu đâu?"
Như thế nào lại cùng một người không rõ lai lịch cùng về nhà? Hoặc có thể nói, cô ở nhà anh có thể an toàn ư, nghe bọn họ nói những chuyện cô không hiểu được, cô có thể rời đi sao? Không thể không thừa nhận, trong lúc này cô có chút hồi hộp
Húc Nghiêu nhận thấy được sự khác thường của cô, cười ôn hòa:" Hai người đã gặp mặt, cậu ấy gọi là Ô Qua, là bạn của anh. Phương thức gặp mặt này có phần hơi kinh sợ ( kinh ngạc+ sợ hãi), nhưng mà đây chính là tính cách của cậu ấy, rất dễ xúc động, có thể cùng người khác đánh nhau
Lăng Vi suy nghĩ kỹ càng một chút, sau đó ngồi xuống, tỉnh táo nói:" Các anh là người của xã hội đen sao?"
Ô Qua lạnh lùng nở nụ cười, nụ cười kia như đang cười nhạo Lăng Vi không biết tiến lùi, trong thời điểm này còn dám hỏi những câu hỏi như vậy
Húc Nghiêu im lặng, nhìn chằm chằm Lăng Vi, ánh mắt ôn hòa:" Nghiêm chỉnh mà nói, không phải"
Lăng Vi lộ ra nụ cười tươi:" Tôi tin anh, ít nhất là từ trước đến giờ anh không có lừa gạt tôi, nếu không phải xã hội đen, vậy tôi cũng không cần lo lắng cho lắm, lại nói lúc nãy tôi cũng đã nghe các anh nói chuyện, nghe ít cũng là nghe, không có gì các nhau cả"
Húc Nghiêu không để ý tới Lăng Vi nữa, anh bắt đầu cởi áo khoác của Ô Qua, quả nhiên trên người Ô Qua có không ít máu bầm, có thể thấy được lúc anh ta đánh nhau như thế nào
Ô Qua cầm lại quần áo, quát nhẹ nói:" Cậu đừng động đến tớ, vết thương này cũng không đến nỗi mất mạng, Tiểu Lam đâu? Cậu có biết cô ấy ở đâu không, Du Bá Niên muốn Tiểu Lam quay về, nói không chừng bọn họ đã bắt được Tiểu Lam rồi....". Anh ta xúc động ngồi dậy khi đang nói chuyện, nhìn ra ngoài cửa
Húc Nghiêu giữ anh ta lại trên ghế salong:" Lúc này tại sao cậu vẫn không bình tĩnh, hết giờ làm tự nhiên Tiểu Lam sẽ về, Du Bá Niên đến đây đã bao lâu, tại sao lại không trực tiếp mang Tiểu Lam đi, ngược lại muốn cậu nói lại, chẳng lẽ cậu không nhận ra có nguyên nhân khác sao?"
Ô Qua đấm trên nệm salong:" Muốn tớ làm cái gì, bọn họ muốn dẫn Tiểu Lam đi, không biết sẽ làm gì với cô ấy, tớ làm sao còn có thời gian mà nghĩ đến những chuyện khác"
Húc Nghiêu chưa kịp nói " yên tâm", thì cửa lại được mở ra, Tiểu Lam cầm chìa khóa nhìn vào phòng khách, mỗi người một vẻ mặt khác nhau, cười đùa nói:" Sao nhìn tôi như vậy, chưa từng thấy qua mỹ nữ à?"
Ánh mắt của cô vừa vặn dừng trên người Lăng Vi, sau đó nghiền ngẫm nhìn về phía Húc Nghiêu , khẽ nhíu mày:" trong nhà có khách à?"
Nói xong lại nhìn Ô Qua một cái, lại thấy anh ta rúc đầu vào trong sô pha, nhìn có vẻ đang ngủ, nhưng dáng dấp lại khác thường. Cô ba chân bốn cẳng chạy đến, dáng một cái bọc vào người anh ta, gào thét:" Ban ngày ban mặt mà cũng có thể ngủ, anh thật giống heo rồi"
Húc Nghiêu không kịp ngăn lại, chỉ thấy cái bọc đập vào người Ô Qua, mà cậu ta thì vẫn không động đậy. Húc Nghiêu giữ chặt Tiểu Lam:" Được rồi, em trước mang túi sách cấ