Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
“Vì để tránh mẹ tôi làm chuyện gì đó cực đoan, tôi cảm thấy mình thật sự nên tìm bạn gái rồi, thời gian này tôi hay đi chung với cô, cảm thấy hai ta rất hợp nhau, hơn nữa cô cũng quan tâm tôi mà, điều này chứng minh cô cũng hơi có cảm giác với tôi nên chúng ta làm thành một đôi sẽ rất hợp. Lại nói, mẹ tôi bây giờ gần như đã coi cô là con dâu tương lai rồi, nếu như tôi đi tìm một người bạn nữ khác nhờ người ta, bà sẽ không chấp nhận nổi mất.” Vẻ mặt Húc Nghiêu vẫn vô cùng chân thành.
Lăng Vi quay đầu thấy M đang bê cà phê đến, cô đứng dậy, đứng trước mặt M: “Anh có biết cách liên lạc với mẹ của Húc Nghiêu không?”
M nghe vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó nhìn Húc Nghiêu một cái, cuối cùng có vẻ đã hiểu nói: “Dì luôn ở ru rú trong nhà, không thiết bị thông tin truyền thông gì hết, cũng chẳng quen biết ai, cho nên chỉ có một cách là đến Vân Nam tìm bà.”
Lăng Vi nhìn Húc Nghiêu, thở dài cười: “Quả nhiên là bạn của anh, không hề bán đứng anh nhỉ. Anh đoán chắc tôi sẽ không đến Vân Nam, cho nên tìm lý do này bắt bẻ tôi. Anh lo nghĩ chu toàn thật, chỉ là tôi nói thật, tôi không cần lời nói dối như vậy đâu. Thật ra, tôi chỉ muốn anh nói sự thật mọi chuyện cho tôi, bởi vì khi tôi biết mình bị lợi dụng, trong lòng tôi cảm thấy rất không thoải mái. Nhưng mà, anh lại dùng cái lý do mơ hồ này chống chế, thật sự quá coi thường IQ của tôi.”
M định nói gì đó, lại bị Húc Nghiêu cản, Húc Nghiêu kéo Lăng Vi ngồi xuống: “Đừng nói nhiều vậy, uống cà phê trước đi, mấy tay mơ không thể nào so được với tay nghề của M đâu.” Anh tỏ ý bảo M đi làm việc, ánh mắt nói mình có thể xử lý tốt chuyện này.
Dưới ánh mắt sắc bén soi mói của Lăng Vi, Húc Nghiêu lần nữa giơ tay đầu hàng: “Tôi rất dở kể chuyện xưa, lời vừa rồi mặc dù có phóng đại nhưng căn bản đó là thật. Tôi rời khỏi Vân Nam đã bảy năm rồi, mấy năm nay vẫn chưa trở về, mà mẹ tôi ở đó rất buồn chán, tôi cũng nhiều lần muốn đón bà lên đây rồi nhưng vì đủ loại nguyên nhân nên không làm được. Thật ra thì mỗi bậc cha mẹ nào cũng sẽ rất quan tâm đến con cái, chỉ có điều cách thức khác nhau thôi, mẹ tôi thì trực tiếp tỏ ý muốn gặp tôi, muốn biết tôi sống bên ngoài có ổn không. Lại có người kín đáo hơn, không tỏ ra ngoài, ví như… mẹ cô.”
Lăng Vi hơi chấn động, nhớ đến cuộc cãi nhau ở Chung gia, trên mặt như vẫn còn đau rát vì cái tát của bà: “Tôi có thể hiểu ý anh, nhưng chuyện nhà tôi xin anh đừng nhúng tay.”
“Sẽ là chuyện của tôi.” Húc Nghiêu dừng một lát nói, “Nếu như cô chịu đồng ý với đề nghị tôi.”
Lăng Vi lắc đầu: “Anh lại nói giỡn, lúc đầu còn cảm thấy anh rất đứng đắn, bây giờ càng quen càng lâu thì tôi càng hiểu anh có bao nhiêu tài năng đóng kịch.”
“Cô nhìn tôi đi, tôi rất nghiêm túc, hơn nữa nếu như chúng ta thành một đôi, tôi sẽ đem giấy tờ nhà cửa xe tiền gì đó nộp hết cho cô, chỉ cần mỗi tháng cô cho tôi tiền ăn vặt là được. Dĩ nhiên nếu như cô thỉnh thoảng làm nhiệm vụ của một người bạn gái, để tôi nắm tay hay tiến một hai ba bước gì đó, tôi sẽ càng vui hơn, đảm bảo mỗi ngày tan việc về nhà đúng giờ, làm tận nghĩa vụ của người chồng…”
Nghe Húc Nghiêu càng nói càng khoa trương, Lăng Vi buồn cười hết sức, giơ tay chạm vào trán anh, dáng vẻ nghi ngờ hỏi: “Không sốt mà, sao lại nói mê sảng thế này?”
M đứng sau quầy, nhìn cử chỉ thân mật của hai người, âm thầm thở dài một cái. Xem ra lần này Húc Nghiêu thật sự thật lòng, chỉ hy vọng anh không quên, mặc kệ vì người phụ nữ này hay vì có mục đích khác, bây giờ cái chính là phải đối phó với Du Bá Niên. Hiện tại để cho bản thân xuất hiện một gánh nặng, anh không sợ Du Bá Niên động tay với cô ấy sao? Trước khi tới đây, quả thật mẹ Húc Nghiêu đã từng dặn dò M, khuyên Húc Nghiêu tìm bạn gái và sống cho tốt, nhưng Húc Nghiêu có thể từ bỏ tất cả cùng người bình thường bắt đầu lần nữa được sao? Đối với chuyện này, M hoài nghi trừ phi…
Một vở kịch nhỏ tệ hại sau hậu trường (Định cắt bỏ phần này cơ mà không nỡ, cái này tác giả viết đó :")) bá đạo lắm nhá, Băng sắp chết cười mất thôi.)
Vi Vi: “Chẳng lẽ anh và anh ta…”
M lao ra khỏi quầy, nổi giận nói: “Cô… cô… cô chém gió gì vậy chứ!”
Húc Nghiêu: “Khụ khụ, cái này là do cậu ta ngưỡng mộ tôi, thật sự không liên quan tôi nha.”
M giơ “lan hoa chỉ”, chỉ vào hai người: “Khốn kiếp, hai người cái đôi gian phu dâm phụ này, làm ô uế danh tiết của tôi!”
(Lan hoa chỉ: Ngón tay uyển chuyện, đẹp như hoa lan.)
Vi Vi nói khẽ với Húc Nghiêu: “Danh tiết? Từ này không phải dành để nói con gái sao? A~ Thì ra là “chị M” nha!”
Húc Nghiêu cười thầm.
Trà chiều
Editor: Tử Thiên Băng
Diệc Trúc rốt cuộc chủ động hẹn Lăng Vi đi uống trà trưa, địa điểm là khách sạn C-Art gần nhà Âu Chấn Gia, nhà Âu Chấn Gia ở khu buôn bán trong thành phố G, nơi đó có không ít chỗ hẹn gặp gỡ xa hoa, khách sạn hạng sang, quán ăn… có thể nói một tấc đất là một tấc vàng. Đối với khách sạn C-Art, Lăng Vi đã từng nghe nói: Lối khiến trúc Âu Mỹ phong tình, hoa văn và cách trang trí vô cùng đặc sắc, thiết kế đơn giản lại