Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.

hông?”
Âu Chấn Gia cười cười: “Bây giờ có ai hai tay sạch sẽ, chẳng qua là khác nhau ở chỗ có thông minh hay không thôi.”
Nhìn bộ dáng bình tĩnh tự tin của Âu tổng, Húc Nghiêu cảm thấy anh lo xa quá rồi. Âu tổng cũng coi như là ông lớn trong giới giang hồ, sao có thể đến chuyện cảnh giác cũng không biết, nhưng mà anh vẫn không hiểu tại sao Âu tổng lại xin nghỉ lâu như vậy trong quãng thời gian này? Mấy ngày này thường xuyên có tin nói Tổng công ty sẽ điều chỉnh nhân lực của các công ty chi nhánh khu Trung Hoa, theo lý thuyết lẽ ra lúc này anh ta nên giữ vững cương vị mới đúng. Anh thử dò xét một câu: “ Âu tổng, gần đây công ty có mấy đơn đặt hàng tương đối lớn, có cần mở phòng tài chính dự trữ không, báo với Tổng công ty?”
Âu tổng đang xem tin nhắn trên di động, mấy cái tin nhắn lúc yêu nhau của anh và Diệc Trúc, bây giờ đọc lại thật buồn nôn ghê gớm, anh trả lời: “Không cần, hôm qua Tổng công ty đã cho tôi thêm một quyền, sau này tiền dự phòng chúng ta đều được tự ý xử lý.”
Câu nói này khiến Húc Nghiêu sững người, tiền dự phòng không phải con số nhỏ, năm đó khủng hoảng tài chính, mười mấy công ty con khu Trung Hoa phá sản, kiểm kê rồi nộp tiền lên. Khi đó TB cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ nên cái khoản tiền này trở thành tiền dự trữ của TB, được đưa vào ngân hàng. Qua tám năm trời, TB bắt đầu phất cờ, leo ra khỏi cái hố hao hụt, mà cái khoản tiền kia vẫn nằm im trong ngân hàng. Trước kia mỗi một Tổng giám đốc nào muốn dùng số tiền này đều phải báo cáo với Tổng công ty, chỉ là thường không được phê, không ngờ lần này Tổng công ty rộng rãi đột xuất, để Âu tổng toàn quyền xử lý. Đột nhiên, Húc Nghiêu thông suốt một chút, có lẽ chuyện này quan hệ tới mấy ngày nghỉ ở nhà của Âu tổng, mặc dù không rõ thế nào, nhưng đại khái chắc là chiêu “lấy lui làm tiến”, nghĩ đi nghĩ lại, Húc Nghiêu nở nụ cười.
Suốt dọc đường hai người không nói câu nào nữa, rất nhanh đã đến khách sạn C-Art. Vừa xuống xe hai người rất tự giác dẹp công sự, chỉnh sửa cà vạt và nút tay áo, sau đó sóng vai vào quán rượu. Chuyện công nói xong ở trên xe rồi, bây giờ là không gian của chuyện riêng.
Đối diện với cửa, lúc Diệc Trúc nhìn thấy hai người đàn ông hào phong mỉm cười đi đến, cô cố ý đưa mắt nhìn Tấn Húc Nghiêu, sau đó còn nở một nụ cười rất quỷ dị, cô vẫn đang thầm lẩm bẩm trong lòng: Tên này ra tay nhanh gớm.
Âu Chấn gia nhìn thấy ánh mắt đó, mặt lập tức trầm xuống. Anh bước nhanh, còn chưa ngồi xuống sa lon tay đã nằm trên vai Diệc Trúc, sau đó dùng lực đè một cái, Diệc Trúc bất đắc dĩ ngã vào người anh. Anh hả hê cười, nói với Lăng Vi: “Lăng tiểu thư, trong nhà còn có việc, tôi mang Diệc Trúc đi trước, lần sau có rãnh rất hoan nghênh cô đến nhà làm khách.”
Diệc Trúc cũng cười hết sức tươi tắn, lấy khuỷu tay đè xuống, nhắm ngay chính giữ hai chân Âu Chấn Gia mà dùng lực, trong nháy mắt đó, mọi người ai cũng hóa đá nhìn. Mặc dù nhìn Diệc Trúc bình thường cái gì cũng tùy tiện, nhưng cũng chỉ là chua ngoa, chân chính thấy cô động thủ là rất ít, hôm nay không ngờ cô lại làm động tác thô lỗ này, chọn ngay vị trí đó…
Húc Nghiêu nhìn sắc mặt trắng bệch của Âu tổng, đều là đàn ông, đau đớn này Húc Nghiêu rất hiểu, vì vậy khi anh thấy Âu tổng còn có thể giữ bình tĩnh kéo Diệc Trúc đứng dậy, cáo từ rời đi, trong lòng hết sức khâm phục, hận không thể cảm khái một câu: Đúng là đại trượng phu.



Số tiền bí ẩn


“Chúng ta cũng nên về nhà thôi.” Húc Nghiêu nói xong cúi người xuống, rất lịch sự đưa tay mời Lăng Vi.
Lăng Vi vươn tay định để lên, chỉ là nửa chừng thì thu tay, cười hỏi: “Một khi tôi đưa tay cho anh nắm, anh có thể bị đè chết đấy, anh lo liệu nổi không?”
Húc Nghiêu gật đầu đồng ý, giây kế tiếp bỗng nhiên “bốp” một tiếng sau đó tay truyền đến cảm giác đau --- xem ra, Lăng Vi quả thật rất nghiêm túc.
Nhưng anh vẫn thong thả cười, kể từ khi rời khỏi quán cà phê, cô đối với anh vẫn không mặn không nhạt, mặc dù cô nghe lời chịu về nhà anh nhưng hai người căn bản không nói với nhau được bao nhiêu câu. Dù sao trong lòng cô đã có bóng ma, nếu không rõ ràng xem chừng hai người khó mà tiến thêm bước nữa. Vì thế, Húc Nghiêu đã tốn không ít tâm tư để chuẩn bị hoàn cảnh sao cho hai người hòa hợp hơn. Vừa đúng lúc hôm nay Âu tổng về làm, anh có thời gian để xử lý chuyện này giúp cô rồi.
Mục đích Húc Nghiêu lái xe lúc này là vì bây giờ không phải giờ cao điểm, nên đường đi rất trống trãi.
“Cùng lắm, sau lần này cô làm một bộ VCR với tôi, tôi bảo người mang về nhà cho mẹ xem, để bà bớt suốt ngày bảo tôi lo chuyên cưới vợ.”
(VCR: Video Cassette Recording – Đầu ghi video.)
Lời vừa hết, Lăng Vi lập tức nở nụ cười: Cái tên Tấn Húc Nghiêu này, thật sự không biết anh ta đang nói thật hay giả nữa. Nếu như giả, vậy thì anh ta diễn có hơi quá rồi. Huống chi mua nhà không phải chuyện nhỏ, nếu mượn danh nghĩa của anh ta mua lại căn nhà, rồi ngộ ngỡ giữa hai bên xuất hiện mâu thuẫn ảnh hưởng đến quyền sở hữu căn nhà thì sao? Quen biết với Tấn Húc Nghiêu cũng đã được mộ