Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
không thiếu hoa mỹ, thật sự đúng với câu “hoa lệ trong khiêm tốn”. Những thứ này, mấy năm trước cô gặp không ít, chỉ là những năm nay cô và Diệc Trúc mở tiệm may cần kiệm làm việc, không hiểu tại sao Diệc Trúc lại hẹn ở nơi có cấp bậc cao như vầy.
Phục vụ dẫn Lăng Vi đi qua hai khu hành lang, đến vị trí ở cạnh cửa sổ thì thấy Diệc Trúc. Cô đeo một đôi kính màu rám nắng, thân vận tây trang bó sát người, đai lưng màu xanh dương đậm tôn lên vòng eo thon, vô cùng hợp với chiếc quần jean bó, trông rất hấp dẫn. Diệc Trúc xuất thân là người mẫu, thân thể đạt tiêu chuẩn 5:8 nên cô mặc quần áo thế này khiến thân thể hoàn mỹ của cô càng đẹp hơn. Lăng Vi tươi cười, thở nhẹ: “Bà chị thân mến, sao mới mấy ngày không gặp đã trở nên mềm mại thướt tha quá thế?”
Diệc Trúc tháo kính mát xuống, lườm cô một cái: “Cậu dám chọc mình? Lâu lâu mình mới ăn mặc trang điểm đàng hoàng một chút, chẳng lẽ cậu ghen tỵ?”
Lăng Vi ngồi xuống chiếc ghế sa lon rộng rãi, cười hùa theo: “Người ta đều bảo phụ nữ khi yêu là đẹp nhất. Bây giờ nhìn cậu, có lẽ là tình cũ không rũ cũng đến rồi. Bộ dạng cậu thế này chắc anh ta chăm sóc cậu rất tốt. Lần trước mình gọi điện cho cậu, anh ta không chịu để cậu nghe máy, mình còn tưởng anh ta nhốt cậu lại chứ, dạo rày còn đang bận suy nghĩ có nên báo cảnh sát hay không đây…”
Diệc Trúc nhún vai một cái: “Âu Chấn Gia là VIP nơi này, tiền mình tiêu đều tính cho anh ta, lúc đòi ly hôn mình ngày nào cũng điên cuồng tiêu phí, khi đó cứ nghĩ sẽ hành anh ta thành cái giẻ, tạo nên một khoản nợ cho anh ta, như vậy bản thân mới dễ chịu được. Ừm, lúc đó ngây thơ dễ sợ.” Nói tới đoạn này, ánh mắt cô có phần mất mát.
“Xin lỗi, mình không nên hỏi chuyện này.” Lăng Vi đã sớm đoán có liên quan đến Âu Chấn Gia, hơn nữa bây giờ Diệc Trúc vẫn chưa có hết giận anh ta nên cô cố ý để cho Diệc Trúc tự động nói ra.
Thật sự cũng hơi miễn cưỡng.
Diệc Trúc bình thản nhếch môi, nhíu mày: “Không sao, cũng chẳng phải chuyện gì không dám nói ra. Cho nên hôm nay cậu cứ an tâm mà ăn, dù sao cũng là đồ miễn phí, mà miễn phí thì ai mà không muốn!”
Lúc nói câu này trong mắt cô có vài tia đắc ý hả hê, Lăng Vi đại khái có thể tưởng tượng ra bộ dáng điên cuồng tiêu phí năm đó của Diệc Trúc rồi. Không thể không nói, Âu Chấn Gia thật sự rất cưng chìu Diệc Trúc, nếu không phải anh ta ngầm cho phép, Diệc Trúc làm sao có cơ hội tiêu hoang tiền của anh ta chứ. Giữa bọn họ chắc chắn có mối liên hệ tình cảm rất sâu, không thì Diệc Trúc đã chẳng hận anh ta đến vậy, thậm chí lúc trước còn gọi anh ta là “kẻ cặn bã”, câu “đánh mắng tức là yêu” dùng trên bọn họ tuyệt đối thích hợp.
Khi phục vụ đưa điểm tâm và cà phê lên, hai người nhìn lướt qua cô ta, Diệc Trúc tinh mắt, thấy một cô gái hình như quen quen, cô lục lại trí nhớ, vội nói với Lăng Vi: “Vi Vi, cậu nhìn thử xem cô gái kia có phải bạn học cũ của cậu không?”. Chỉ là lúc Lăng Vi nhìn qua thì đã không thấy bóng người rồi.
Cảnh vật nơi này tĩnh mịch, rất thích hợp để thương nghị nói chiệm phiếm, gặp bạn học cũng không có gì lạ nên Lăng Vi không coi trọng việc này, lại hàn huyên với Diệc Trúc. Hai người phụ nữ mấy hôm không gặp nói mãi vẫn chẳng hết chuyện.
Diệc Túc đang nói thì có một mùi hương nhẹ nhàng truyền đến, khiến cô rất dễ chịu, lúc đó giọng một người phụ nữ không xa đó vang lên: “Đây là mùi nước hoa mới mà nhà pha chế nước hoa D. Noah làm theo yêu cầu của khách sạn, là sản phẩm mà công ty Pháp mới tung ra thị trường Trung Quốc, nó mang phong cách pha trộn giữa lãng mạng cao quý của Phương Tây và thần bí hoàn mỹ của Phương Đông, đây cũng là chỗ độc đáo của khách sạn C-Art.”
Diệc Trúc liếc mắt nhìn, chính là người phụ nữ cô thấy lúc nãy, không ngờ cô ta sau khi ra ngoài lại vòng vào. Lúc Diệc Trúc quay đầu nhìn Lăng Vi, cô phát hiện vẻ mặt Lăng Vi có chút không được tự nhiên.
Lăng Vi tỏ vẻ bình thản, mỉm cười chào hỏi: “Thật trùng hợp, Tòng An, cậu cũng đến đây.”
Mộ Tòng An khẽ gật đầu với hai người, lễ nghĩa chu toàn: “Mình cùng khách hàng bàn chuyện làm ăn ở đây, không ngờ gặp cậu nên đến chào hỏi. Mình không làm phiền cậu chứ?”
Diệc Trúc theo bản năng cảm thấy người phụ nữ này có quan hệ không đơn giản với Lăng Vi, cô cẩn thận quan sát người phụ nữ này, ấn tưởng đầu tiên chính là nghiêm túc. Sau đó lại cảm thấy hành động của cô ta quá mức nghiêm chỉnh, ngược lại khiến người ta thấy rất giả tạo. Diệc Trúc xưa nay không thích loại người ra vẻ, ngay cả là bạn thân của Lăng Vi, cô cũng rất khó chấp nhận loại bé ngoan hiền thục như Lăng Vi. Người phụ nữ này vừa đến đã khoe khoang mình thấu hiểu cái khách sạn này lắm, càng khiến cô không thích. Nghĩ một hồi, cô lên tiếng: “Mộ tiểu thư à? Cùng ngồi xuống hàn huyên với chúng tôi đi.”
Tòng An ngồi bên cạnh Lăng Vi, cô ta mỉm cười nói với Lăng Vi: “Vi Vi, dạo dần đây cậu và Húc Nghiêu có khỏe không? Lần trước anh ta cường thế mang cậu đi giữ tiệc họp lớp, khiến nhiều bạn thấy hoảng sợ nhưng cũng rất hâm mộ cậu đó.”
Vẻ mặt Lăng Vi rất bình tĩnh, ánh mắt cô đưa về chiếc sa lon sau lưng Diệc Trúc: “Hôm đó