Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.

>“Hả?” Lâm Lung nghi hoặc nhận lấy, cũng không hiểu lý do vì sao cô bé này lại làm như vậy.
Người phụ nữ với gương mặt tròn kia một tay kéo con gái mình, một tay chỉ chỉ mặt Lâm Lung, nhẹ nói: “Lau đi.”
“À!” Lâm Lung lau mặt, lại không ngờ thấy khăn giấy bị nước mắt của cô thấm ướt. Cô cố gắng cười một tiếng, sau đó chán nản nói: “Cảm ơn, thảo nào tôi thấy trên mặt mình lành lạnh…”
Lời còn chưa dứt thì một hàng nước mắt lại trào ra. Cô cảm thấy việc khóc ở trên đường cái rất mất thể diện nên muốn cố gắng kìm nén. Nhưng càng nhịn lại càng không ngăn được nước mắt, nên đành phải nhận lấy mấy tờ khăn giấy khác người phụ nữ kia đưa ra, tự giễu nói: “Để cho chị chê cười rồi… Có lẽ mấy năm nay không khóc, tích lũy quá nhiều…”
Cô chính là cảm thấy uất ức, lại có chút chua xót. Cô hoàn toàn không thể hiểu được ý tưởng của tên kia. Rõ ràng anh theo đuổi cô, muốn mời cô đi du lịch, vậy mà vào lúc gặp nguy hiểm lại phẩy tay bỏ đi. Anh không sợ cô sẽ gặp phải người xấu ư?!
“Người đó… là bạn trai cô sao?” Người phụ nữ kia an ủi vỗ nhẹ nhẹ vào đầu vai Lâm Lung, chị đã nhìn thấy hết nên biết rõ cô gái này vì anh chàng kia rời đi mà khóc. Mặc dù đây là việc của người ta, theo lý thì không tới lượt mình quan tâm nhưng chị vẫn không nhịn được trông chừng Lâm Lung vẫn chưa rời khỏi đây, muốn tìm cơ hội khuyên vài câu.
“Không phải! Ai muốn làm bạn gái của anh ta chính là gặp xui tám đời!” Câu trả lời của Lâm Lung vẫn mang theo hờn giận.
“Vậy cũng là người quen chứ?” Người phụ nữ tránh nặng tìm nhẹ, vòng vo đổi phương hướng câu chuyện: “Lần sau gặp lại, xin cô giúp tôi cảm ơn cậu ấy, có được không? Vừa rồi tôi cũng bị sợ hãi cả người mềm nhũn, cũng may có cậu ấy giúp một tay! Đáng tiếc quá mức sợ hãi nên hoàn toàn không nghĩ đến việc cảm ơn, cũng chỉ cố gắng nhìn xem con gái của mình có bị thương hay không mà thôi. Làm ơn, xin hãy giúp tôi.”
Nghe nói như vậy, Lâm Lung do dự một lát. Cô định sẽ không quan tâm đến Long Tuyền nữa, nhưng người ta đã thành khẩn mong được mình giúp như vậy nên cũng không tiện cự tuyệt. Cuối cùng cô đành ấp úng “ừm” một tiếng.
“Cảm ơn, cảm ơn!” Sắc mặt của người phụ nữ kia vui mừng, thuận tay giúp Lâm Lung đeo ba lô lên lưng, lại hỏi có phải cô cũng muốn trở về Thành Đô hay không, liệu có thể kết bạn cùng đi?
“Được, nếu cùng đường thì đương nhiên là được.” Cuối cùng thì Lâm Lung cũng nở một nụ cười thật lòng. Mặc dù có thể người phụ nữ và cô bé này không giúp gì được, mà ngược lại có khi cần cô giúp một tay. Nhưng có thêm hai người làm bạn có thể thêm can đảm, có người trò chuyện còn có thể xoa dịu cảm giác cô đơn vì bị vất bỏ.
Đi chưa được hai bước người phụ nữ kia lại chuyển nội dung câu chuyện trở về trên người Long Tuyền. Chị ta dùng giọng nói sung bái kể việc anh nhào đến cứu người phụ nữ trung niên kia có bao nhiêu bãn lĩnh có bao nhiêu anh dũng, có bao nhiêu đẹp trai. Hành động ấy khiến người khác không thể không bội phục, không thể không tán dương.
Gương mặt Lâm Lung cứng ngắc, rất muốn nhắc chị gái này đừng nói đến anh nữa, nhưng trong đầu thì không ngừng hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó. Ban đầu Lâm Lungchỉ một lòng khẩn trương không lo được thứ khác, hiện tại bỗng ý thức được năm đó khi cô được cứu thoát khỏi tấm bê tong từ trên trời rơi xuống, có lẽ cũng nguy hiểm như vậy.
Chẳng hiểu tại sao, Lâm Lung bỗng cảm thấy có một loại cảm giác mông lung muốn phá kén mà ra. Mặc dù đã sớm không còn nhớ rõ ngoại hình của người đó, trong trí nhớ thì chiều cao của người đó cũng khác biệt khá nhiều với tl, nhưng vì sao cô lại cảm thấy hai người này rất giống nhau? Dường như thiếu chút nữa thôi sẽ bật thốt lên câu: thì ra là anh…
“Cậu ta là quân nhân ư?” Người phụ nữ chần chừ hỏi. Khi hỏi những lời này, không phải chị không nhìn sắc mặt của Lâm Lung, chẳng qua là nhịn không được muốn giúp ân nhân của mình làm chút gì đó mà thôi.
“Vâng.” Lâm Lung gật đầu một cái. Cô cảm thấy cuối cùng thì mình đã hiểu, mối tình đầu và đối tượng yêu đương chết yểu này đều có một điểm giống nhau, quân nhân đều thích cứu người.
“Tôi đã biết mà!” Người phụ nữ cười vỗ đầu con gái mình: “Nghe không? Là chú giải phóng quân! Là quân nhân không vụ lợi, là người dũng cảm nhất!”
“Nghe… nghe!” Bé gái sôi nổi cười nói: “Về sau con cũng muốn làm giải phóng quân!”
Vâng, anh ấy vô tư, còn cô thì rất ích kỷ. Khóe miệng Lâm Lung hạ xuống. Năm đó khi cô được cứu thì cảm thấy rất vui mừng, bây giờ nhìn Long Tuyền cứu người thì ý nghĩ đầu tiên của cô là: ngàn vạn lần anh đừng vì người không quen biết mà mất mạng! Sau đó lại nghĩ tại sao anh có thể vì người xa lạ mà mặc kệ cô?!
Cô cũng không phải là thánh mẫu, ích kỷ chút cũng không sai chứ? Nhưng anh vô tư hình như cũng đúng.
Bên tai không ngừng truyền đến âm thanh sùng bái và những lời khen không dứt của người phụ nữ cùng với con gái, trong lòng Lâm Lung thoáng xuất hiện chút dao động. Dĩ nhiên, một chút dao động này còn chưa lay động được ý niệm từ bỏ anh chàng Long Tuyền này.
Trên đường trở về Thành Đô, sắc mặt Lâm Lung vẫn hơi


Polly po-cket