Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

ăn, nhưng chị ta cảm thấy xin Lâm Lung ít bánh quy mà chàng trai kia đã đưa cho cô cũng tốt hơn là ăn cơm thừa của người khác. Lúc trước chị ta đã thấy tận mắt Long Tuyền để đồ ăn thức uống vào trong ba lô của Lâm Lung.
Cô nương Lâm Lung vô tâm rốt cuộc được người khác nhắc nhở, bỗng nhớ tới bây giờ nên ăn cơm tối. Vì vậy cô lại lục ba lô của mình lên, sau đó tìm được bánh quy và hai gói đồ ăn liền màu xanh lá cây của quân nhân mà Long Tuyền để lại cho mình, phía trên có dán một tờ giấy nhắn của Long Tuyền: “A: cơm chiên thập cẩm, cơm chiên lạp xưởng. B: mì xào thịt băm nấm hương, mì xào thịt. Hâm nóng trên 15p, cách sử dụng nhìn trong hướng dẫn.”
Anh không những cho cô socola mà còn chuẩn bị cơm tối cho cô!
Lâm Lung ngẩn ra, sau đó thấy được dưới đống đồ ăn là túi chữa bệnh có hình dấu thập đỏ, ở dưới cùng là một chiếc áo gió màu xanh đen. Vừa lúc có một cơn gió lạnh thổi qua, Lâm Lung thuận tay mặc áo lên. Áo của Long Tuyền cô mặc tất nhiên sẽ rất dài, mặc dù không vừa vặn nhưng vẫn ấm áp. Lúc trước đi đường thì không cảm thấy lạnh, nhưng khi dừng lại nghỉ chân mới phát hiện thời tiết đã thay đổi, hy vọng trời sẽ không mưa.
Tìm một chỗ an toàn
ở bên đường ngồi xuống. Lâm Lung phân chia túi cơm cho mẹ con Nữa Nữa, sau đó hai người dựa theo hướng dẫn bắt đầu làm bữa tối. Không hổ là sản phẩm của quân đội, so với mì ăn liền gì đó còn tiện lợi hơn. Không cần bếp, chỉ cần đổ nước lạnh vào trong túi, làm nóng lên là có thể dùng.
Giữa đường dừng lại để ăn bữa tối, 15p sau Lâm Lung mở túi thực phẩm màu bạc ra, đổ ít tương ớt vào trong chiếc túi nóng hổi, trộn đều rồi bắt đầu tận hưởng mì xào nấm với thịt băm thơm ngát. Trên đầu gối đặt túi nhiệt sau khi đun nóng bữa cơm tối còn có thể làm túi sưởi ấm. Dường như tất cả đều rất tốt, thế nhưng cô lại mơ hồ cảm thấy trong lòng không có tư vị gì.
Sau khi Long Tuyền xoay người đi, Lâm Lung mắng anh trăm ngàn lần ở trong lòng, nhưng cuối cùng lại phát hiện người này để lại những thứ tốt nhất, cần thiết nhất cho cô. Đến giờ phút này, cô không biết nên oán anh hay cảm tạ anh.
Đang suy nghĩ miên man thì có sáu khách du lịch khác từ Thành Đô tới. Nghe mấy người họ nói là sinh viên đại họccùng nhau đi du lịch, mới trốn ra được từ miếu Nhị Vương, thấy Lâm Lung và bà lão kia đang ăn cơm thì mấy thanh niên trẻ tuổi rất là hâm mộ, thậm chí họ còn hỏi thăm có thức ăn thừa không, có thể chia cho bọn họ một ít hay không, giá cao cũng không sao.
Bà lão kia không nói hai lời dứt khoát đưa hết nồi cơm còn lại một ít cho bọn họ, còn cười nói. “Gạo và thức ăn của nhà bàđều ở dưới kia, đợi có người giúp một tay đào ra được thì có thể ăn no. Các cháu về Thành Đô, phải ăn một chút gì đó mới có sức mà đi bộ!”
Mấy thanh niên nhìn nhau một cái, đẩy một người lên phía trước đại biểu cho cả nhóm đưa cho bà 100 đồng, liên tiếp nói tiếng cám ơn.
“Không... không cần tiền! Chỉ là cơm thừa mà thôi, tiền bạc gì chứ!” Bà lão kiên quyết không chịu lấy, dứt khoát để tiền ở trên đất.
Lâm Lung thấy vậy cũng đi tới, lấy ra 100 đồng:” Bà lão, bà hãy nhận đi. Nhà cửa của bà cũng đã sụp rồi, sửa nhà cũng cần tiền đúng không? Coi như chúng cháu đang học Lôi Phong* làm chuyện tốt đi.”
*Lôi Phong( 18 tháng 12, 1940-15 tháng 8,1962) là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui của mình, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân.
“ Đúng vậy đúng vậy, bà hãy nhận đi!” mấy người thay nhau khuyên, bà lão vẫn dầu muối không vào không nhận tiền. Cuối cùng mấy người sinh viên quyết định ở lại giúp một tay đào gạo từ trong đống hoang tàn kia ra xong sẽ rời đi.
“ Không cần không cần! Các cháu không phải làm! Nhất định Chính phủ sẽ phái người đến giúp!” Bà lão khoát tay lia lịa.
“ Mọi người đều gặp nạn, cùng giúp nhau thôi! Cám ơn bà đã cho cơm! Đời này chúng cháu cũng chưa từng ăn bữa cơm nào mà thơm như vậy!” Các sinh viên đại học chẳng hề để ý cười cười, trong đôi mắt khó nén được nước mắt. Bọn họ cũng không quan tâm đến bà lão, tự nguyện chuẩn bị giúp một tay.
“ Ở chỗ tôi còn ít thức ăn, ăn xong rồi làm.” Lâm Lung nhìn bọn họ xắn ống tay áo, bắt đầu chuyển gạch thì vội vàng lấy bánh quy và socola của mình ra. Nhưng cô không cho hết, quỷ thần xui khiến thế nào mà giữ lại hai thanh.
Chút đồ ăn này tất nhiên không đủ cho tám thanh niên, cũng chỉ đủ nhét kẽ răng mà thôi. Lâm Lung nhìn túi đồ ăn mì xào rau thịt một chút, có hơi do dự. Sức ăn của cô ít, một gói đồ ăn như vậy dĩ nhiên ăn không hết. Vốn giữ lại dấu đồ ăn riêng, giờ khắc này quả thật cảm thấy giống như làm điều ácnên bị trời phạt!
Vì vậy, Lâm Lung cười nhìn mấy sinh viên kia, nói: “ Ở chỗ tôi còn có gói mì xào, ai trong số các cậu sẽ ăn?”
“Đây là của chị...” Nhóm sinh viên cũng chỉ nhìn cô mà không vươn tay nhận lấy.
“Các cậu nhìn người tôi nhỏ sao ăn được nhiều như vậy? Cầm đi, đừng lãng phí.” Lâm Lung dứt khoát nhét gói mì xào vào trong tay một sinh viên.
“Ôi, vậy thì cám ơn chị! Vừa rồi tôi cảm thấy cái này rất thơm!” Thanh niên kia hơi từ chối rồi


XtGem Forum catalog