Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

khó coi. Một lúc thì lo lắng cho cha mẹ, một lúc lại oán giận Long Tuyền. Nhìn người đi đường đều là bộ dạng hốt hoảng la hét ầm ĩ, tâm thần cô cũng có chút bất định liền muốn nhanh chóng đi đến nơi an toàn. Cô cúi đầu nhìn bé gái buộc tóc thành hai sừng dê không chịu tiếp tục lên đường, đành phải miễn cường cười nói: “Nữu Nữu, chúng ta tiếp tục đi có được hay không? Nếu không trời tối cũng không thể quay về!”
“Nhưng con rất mệt…” Nữu Nữu lôi kéo tay mẹ mình, gương mặt đáng thương nhìn Lâm Lung.
Lâm Lung lục trong ba lô ra một thanh socola được Long Tuyền đặt vào trước đó, dưới sự từ chối của người mẹ kiên quyết đưa cho Nữu Nữu lấp bụng.
Nữu Nữu rất vui mừng cám ơn nhận lấy, sau khi cắn một miếng thì nhăn mặt nói: “Hơi đắng.”
“Không ngọt cũng là socola, đây mới thật sự là socola nguyên chất có hàm lượng calo cao… Có thể giúp con bổ sung thể lực.” Lâm Lung an ủi sờ sờ đầu Nữu Nữu, lại lấy điện thoại ra nhìn thời gian. Giờ đã là 4h15p.
Mở bản đồ nhìn ký hiệu mà Long Tuyền đã viết ở phía trên, so sánh với cột mốc ở gần đây. l/q\d Lâm Lung thấy họ cách cổng vào còn hơn một nửa lộ trình. Cô xoay người chỉ vào bản đồ nói với người phụ nữ kia: “Chị à, thực sự phải nhanh lên một chút. Đi như vậy thì không biết có thể gặp được xe để đi nhờ hay không. Tối khuya không đợi được xe lại không có chỗ ngủ, nói không chừng lại phải đi bộ trở về.”
“Ừ, tôi đã biết. Con gái ngoan, cố lên, phải đi tiếp thôi. Về đến nhà mới có thể nghỉ ngơi.” Người phụ nữ chỉ có thể mềm giọng khuyên con gái mình. Lúc này không có đàn ông ở bên cạnh nên cái gì cũng bất tiện, vào thời khắc mấu chốt mà cô nhóc này lại không động nên chỉ có thể kéo bé đi từng bước một.
Cũng may cô bé này hiểu chuyện, ăn socola xong lại bắt đầu cất bước. Cuối cùng Lâm Lung cũng thở phào nhẹ nhõm. l.q,d Cô bé này chết sống không chịu đi, cô cũng không thể bỏ mặc hai mẹ con này một mình lên đường. Nếu thực sự làm như vậy thì cô có khác gì Long Tuyền đâu.
Ba người cứ như vậy vừa đi vừa nghỉ, từ nội thành Giang Đô dần dần đến gần trấn nhỏ. Có lẽ những ngôi nhà này được xây dựng có tính chống động đất kém hoặc vừa khéo được xây trên dải địa chấn, l0q4d dọc theo đường đi ngày càng xuất hiện nhiều nhà cửa hư hại. Lâm Lung từng có bệnh viêm mũi mẫn tính nên đeo khẩu trang mình vẫn mang theo bên người lên.
Lâm Lung lớn lên trong những năm hoà bình nên chưa từng gặp qua chuyện gì nguy hiểm, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được cái gì gọi là cảnh hoang tàn khắp nơi.
Cửa sổ thuỷ tinh của những toà cao ốc không còn nguyên vẹn, ngân hàng bị sụp một nửa, có những ngôi nhà cao tầng thì đổ sụp xuống… Người đàn ông đầu băng vải nhuốm máu đang dùng hai tay bới đống gạch ngói bể ở ven đường, trong miệng chỉ thì thào hai chữ “vợ”*.
*Vợ: Nguyên bản là “lão bà”.
Lâm Lung không ngờ người phụ nữ kia vừa quay người bé gái sang hướng khác vừa dùng thân thể của chính chị ta để ngăn cản tầm mắt của cô bé, không để cô bé nhìn đến thảm cảnh này. Mỗi khi có động đất thì Lâm Lung và mẹ cô bé luôn nói lớn để có thể át đi tiếng kêu khóc của người đi đường, l-q/d vừa giải thích với bé gái rằng động đất chính là ông Trái Đất đang hắt xì! Ông ta vừa hắt xì một cái thì nhà cửa cũng sẽ run theo. Khi ông Trái Đất cảm thấy khoẻ rồi thì mặt đất sẽ không đung đưa nữa.
Hai người nhẹ giọng nói chuyện với bé gái thì có vẻ như trấn định nhẹ nhàng, nhưng hai tay nắm chặt đến mức trắng bệch đã tiết lộ ra tâm tình khẩn trương của họ.
Lâm Lung nhớ tới hôm qua khi cô ở núi Thanh Thành, lúc nhìn thấy con rắn đã nói với Long Tuyền rằng trong đời cô chưa bao giờ sợ hãi như này. l'>q[d Hôm nay gặp phải động đất thì sự sợ hãi và chấn động này vượt xa ngày hôm qua. Bây giờ nghĩ lại thấy cuộc đời này của cô còn dài, không thể đảm bảo cái gì. Việc đời khó đoán, không có tuyệt đối.
Bất tri bất giác một giờ nữa đã trôi qua. Họ đi tới một ngã tư có giao thông hoàn toàn tắc nghẽn. Lâm Lung không tin vào năng lực nhận biết đường của mình lại mở bản đồ ra, xác nhận phương hướng cùng với người phụ nữ kia.
Nữu Nữu ngồi một bên nhân dịp mẹ mình không chú ý chạy tới một bếp lửa ven đường, nơi đó có một bà lão đang nấu cơm tối. Thật ra thì chỉ có nửa nồi cơm thừa cùng với mấy miếng rau quả nấu suông. Cũng không phải là đồ ăn ngon gì nhưng được cái là nóng hổi. Bé gái thấy vậy chớp mắt, nghe thấy bụng mình kêu lên, miệng khẽ nuốt nước miếng.
“Đừng vội, còn chưa nấu xong. Chờ lát nữa sẽ cho cháu một bát.” Bà lão nhìn Nữu Nữu, nhếch môi hiền lành cười một tiếng.
Nữu Nữu hoảng sợ giật nảy mình, vội vàng nói: “Không cần, con không đói bụng!” Sau đó tựa như con thỏ nhảy về bên cạnh mẹ. Mẹ của bé đã nói không thể tuỳ tiện ăn đồ của người xa lạ, Nữu Nữu là bé ngoan biết nghe lời.
Nghe được đoạn đối thoại của họ, Lâm Lung nghi ngờ ngẩng đầu lên thì thấy bà lão kia đang ngoắc tay với mình, còn cười ha ha nói: “Có đói bụng không? Không chê thì lại đây ăn chút cơm nóng.”
“Không cần, chúng tôi cũng có, cám ơn!” Hai người lớn khéo léo từ chối ý tốt của bà lão. Người phụ nữ kia không mang thức