Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
cười, sau đó nói: “Ừm, tôi đã nghe Lâm Lung hát bài “Núi non như nước mùa xuân”, quả thật rất trường học.” Anh học Soái Kỳ chỉ lộc vi mã*, ngụ ý, cô nương à, cô muốn lừa dối người thì phải đáng tin một chút.
*Chỉ lộc vi mã: Chỉ chó nói mèo, chỉ hươu nói ngựa.
“À…” Soái Kỳ vuốt tóc, cười nói: “Ý tôi muốn nói là Lý Kiến Phục, nói sai nói sai. Lâm Lung thích nhất là bài ‘Đứa con của rồng’ kia.”
“À, anh ta.” Long Tuyền gật đầu một cái: “Anh ta là một trong những người sáng lập ra Tân Lãng. Bài ‘trở về’ của anh ta không tệ.”
Soái Kỳ hơi sửng sốt, sau đó gật đầu liên tục. Cô thật không ngờ anh chàng nhìn rất khốc này còn hiểu âm nhạc.
Lâm Lung ngồi bên cạnh bật cười: “Cậu cảm thấy mình sẽ tìm một người không hiểu chút gì về âm nhạc làm bạn trai sao? Anh ấy biết thổi nhạc khí, sáo và tiêu mình đều nghe rồi, mặc dù không coi là chuyên nghiệp nhưng lại rất hay!”
“Ôi chà, thật là hiếm có, vậy mà lại để cho cậu mèo mù vớ cá rán gặp được người đàn ông thích hợp như vậy!” Vàng tẩy trang xong quay trở lại ngồi đối diện với Long Tuyền, cảm khái nói với anh: “Đại ca, anh không biết đâu, cũng bởi vì cậu ấy quá mức bắt bẻ nên vẫn chưa thể gả đi. Chúng tôi vẫn bị Thái Hậu nhà cậu ấy nhìn chằm chằm giống như phòng cướp vậy, chỉ sợ người không thuận mắt là tôi thừa dịp dì ấy không có nhà mà lẻn vào! Thái Hậu nhà tôi cũng thường nói: ‘tiểu tử thối này ngoan ngoãn lại một chút cho mẹ, đừng có dạy hư Lâm muội muội’.”
Nói xong thì học bộ dáng của mẹ cậu ta, ngón tay tạo hình lan hoa chỉ chống nạnh trừng mắt chỉ vào trán Soái Kỳ ở bên cạnh.
“Ai bảo cậu thích trang điểm đậm, nhóm nương nương sao có thể thuận mắt.” Soái Kỳ lườm anh ta một cái: “Nhanh gọi món ăn đi, giải quyết xong còn đi đến nhà Lông Quăn. Điện thoại di động lẫn điện thoại nhà của cậu ta đều không gọi được, đoán chừng ngày hôm qua thức suốt đêm nên giờ vẫn đang ngủ bù! Long ca, đóng gói một phần cho cậu ta không sao chứ?”
“Tất nhiên, đừng khách khí!” Long Tuyền gật đầu một cái.
Anh cảm thấy bản thân mình dần dần có hảo cảm với hai người trẻ tuổi khác người này. Bất luận có sở thích như nào thì bọn họ đều có điểm giống Lâm Lung, đó là sống bừa bãi, tính tình rất thật không chút cong queo, ở gần sẽ khiến người khác thả lỏng.
Sau bữa ăn tối, Long Tuyền lại trở thành tài xế không chuyên chở mọi người đi tới nhà của Lông Quăn trong khu ca vũ đoàn của tỉnh. Mặc cho bọn họ gõ cửa, gọi to như thế nào đi nữa thì trong phòng cũng không hề có động tĩnh.
“Chuyện gì xảy ra? Không phải cậu ta trúng độc ô-xít-các-bon đấy chứ?” Vàng vừa nói chuyện vừa gọi vào số điện thoại nhà của Lông Quăn, trong điện thoại truyền đến thanh âm tút tút báo bận, xem ra là dây điện thoại đã bị rút hết ra rồi.
“Không biết.” Long Tuyền không biết rằng Vàng chỉ đang nói đùa, anh rất nghiêm túc giải thích: “Trước khi lên lầu tôi thấy được toàn bộ cửa sổ trong phòng khách được mở ra, trong khe cửa cũng không có mùi gì khả nghi.”
“Khẳng định là ngủ như chết.” Lâm Lung nói xong thì xé miếng giấy in dán trên cửa.
Mở ra xem thì trên đó có một hàng chữ lớn: nếu như gọi mình mà không dậy, thì đi ra cổng chỉnh rẽ phải lại rẽ phải, bên cạnh chợ bán thức ăn có cửa hàng sửa xe, tìm người họ Trần đến mở khoá.
Soái Kỳ hết ý kiến: “Mình choáng! Để cho chúng mình cạy cửa à?!”
Vàng gật đầu một cái, nói: “Xem ra thì có vẻ là như vậy, trước kia mình cũng đã tìm người nọ một lần. Yên tâm, kỹ thuật của anh ta rất giỏi, sẽ không phá khoá, hơn nữa còn là treo biển số hiệu ở đồn công an.”
“Phiền nhưu vậy, lầu bảy! Mình không muốn phải leo lên leo xuống đâu, hai người là đàn ông thì đi đi, chúng mình chờ ở chỗ này.” Soái Kỳ vỗ vỗ Vai vàng: “Nhiệm vụ vinh quang mà nặng nề này giao cho cậu.”
“Nhất định phải làm như vậy?” Long Tuyền do dự hỏi, cạy cửa không phải nhà mình là phạm pháp, chỉ là chủ nhà cũng đã đồng ý…
“Ừm, nếu không thì cậu ta ngủ thẳng đến ngày mai cũng không dậy nổi.” Lâm Lung xác nhận gật đầu.
Long Tuyền nhíu mày, sau đó kéo Vàng đã chuẩn bị xuống lầu, nói khẽ: “Không cần, tôi mở.”
Mở khoá? Anh cũng sẽ làm chuyện này? Lâm Lung hơi kinh ngạc nhìn về phía Long Tuyền. Anh vươn tay đến túi sau quần lục lọi một lát, giống như làm ảo thuật giữa ngón tay xuất hiện mấy thanh sắt và thiết côn nhỏ. Sau khi lựa chọn thanh sắt có độ lớn nhỏ phù hợp nhất, Long Tuyền bẻ nó thành một cái móc nhỏ rồi chọc vào lỗ khoá mọt lát, lại vặn vặn lôi kéo thêm một lát.
“Được rồi.” Dứt lời, Long Tuyền nhẹ nhàng đẩy một cái, cửa chống trộm có vẻ rất dày được mở ra, cả quá trình không đến 1p.
Ba người lúc trước còn kêu khàn cả giọng không có ý định đi vào, cả ba vẫn đứng ngẩn người tại chỗ, rối rít nhìn Long thiếu như nhìn một vị thần.
“Anh còn có thể làm cái này?” Lâm Lung ngước nhìn gương mặt bạn trai mình một cách sùng bái.
“Công việc cần.” Long Tuyền giải thích, thật ra nếu chỉ có mọt mình Lâm Lung anh còn có thể giải thích rõ hơn rằng thật ra việc mở khoá rất phiền toái, bình thường bọn họ không đi bằng cửa, hoặc trực tiếp “đạp”. l0q7d Nhưng hôm nay có hai người