Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
ngoài ở đây nên anh không có hứng thú nói nhiều.
“Đại ca, công việc của anh là gì?” Soái Kỳ lẩm bẩm hỏi, Long Tuyền lại không trả lời cô mà chỉ nhìn Lâm Lung một cái, sau đó theo Vàng vào cửa.
“Đoán thử xem?” Lâm Lung âm thầm lườm Long thiếu một cái, không muốn nói thật cũng không muốn nói láo, lại chờ em giúp anh lừa dối đúng không? Hừ!
Soái Kỳ quan sát Lâm Lung từ trên xuống dưới, thẳng thắn nói: “Mình thấy cậu cũng không đến nỗi phải tìm một tù nhân mãn hạn, l\q/d mặc dù kiểu tóc thì rất giống. Như vậy… Hình cảnh? Đặc công? Cảnh sát võ trang?”
“Tóc anh ấy còn không ngắn bằng cậu đâu!” Lâm Lung sờ bộ lông của Soái Kỳ, cười nói: “Phương hướng suy đoán của cậu đúng, nhưng chi tiết thì có hơi khách biệt. Ừ, ánh mắt không tệ, anh ấy là quân nhân tại ngũ.”
“Lính hay sĩ quan?” Soái Kỳ nháy mắt mấy cái. Mặc dù dạo này phụ nữ không cần dựa vào đàn ông mới có cơm ăn, nhưng cũng không thể tìm một người quá kém cỏi.
“Sĩ quan.” Dứt lời, Lâm Lung cười hì hì, sau đó dời đề tài đến nhạc phổ của Lông Quăn, nếu không một lát nữa cô ấy sẽ quan tâm chi tiết đến nghề nghiệp của chồng tương lai. Không muốn nói thì đừng nói, l;q\'d đơn giản qua loa là được, Soái Kỳ cũng không phải người truy hỏi mọi việc kỹ càng.
Hai người ngồi trong phòng khách thảo luận, còn Long Tuyền thì giúp Vàng xách người đàn ông nửa thân trần đang ngu say trên giường đến phòng tắm, giúp anh ta nhanh chóng tỉnh táo.
Mặc dù không cam lòng nhưng đồng chí Trung tá không thể không thừa nhận hai người trúc mã của Lâm Lung có ngoại hình thật tốt. Anh chàng “Lông Quăn” là nghiên cứu sinh của học viện âm nhạc hệ soạn nhạc, có biệt hiệu như vậy là vì anh ta có một mái tóc dài đến vai lượn sóng tự nhiên, ngũ quan có nét của người Tân Cương*, giống như phái thần tượng.
*Tân Cương: tên chính thức là Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương hay Khu tự trị Uyghur Tân Cương là một khu vực tự trị tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đây là đơn vị hành chính cấp tỉnh lớn nhất của Trung Quốc với diện tích lên tới 1,6 triệu km². Tân Cương có biên giới với Nga, Mông Cổ, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Afghanistan, Pakistan và Ấn Độ. Tân Cương có trữ lượng dầu mỏ và là khu vực sản xuất khí thiên nhiên lớn nhất Trung Quốc. Tân Cương cũng quản lý về hành chính đối với khu vực Aksai Chin, là nơi Ấn Độ cũng tuyên bố chủ quyền.
Long Tuyền cảm thấy may mắn vì anh mãnh liệt yêu cầu được làm người bảo vệ đi theo Lâm Lung, trong lúc vô hình đã bảo vệ được chủ quyền.
“Này này, dịu dàng một chút!” Lông Quăn nhắm mắt lau nước lạnh trên mặt, cuối cùng cũng tỉnh lại trong nửa mê nửa tỉnh. Vừa nâng mắt nhìn… Mẹ nó! Người xách mình lại là một người đàn ông mà mình hoàn toàn không quen biết!
“Anh… Anh là ai?!” Bạn học Lông Quăn rất nghi ngờ.
“Người đàn ông của Lâm Lung.” Vàng thuận mồm giới thiệu họ với nhau, lại giải thích nói: “Còn phải đa tạ anh Long khiêng cậu đến phòng tắm đấy, mình có lay cậu đến sáng cậu cũng không tỉnh lại. Nặng muốn chết, kéo đi cũng bất động, thiếu chút nữa thì xách một xô nước lạnh xối vào giường rồi!”
“À? Ồ! Mình không ngủ hai buổi tối rồi!” Nói xong, Lông Quăn vừa ngáp vừa đưa nhạc phổ của mỗi người ra: “Tất cả mọi người đều tới à? Vậy xem qua trước đi, có ý kiến gì mau nói, mình sẽ sửa ngay lập tức. Hôm nay hoàn thành bản nhạc này luôn, nhanh chóng luyện tập, tối mai diễn.”
“Diễn? Diễn cái gì?” Lâm Lung nghi ngờ, lúc đầu khi đưa bản thảo cho cậu ta cô có nói chỉ hy vọng mọi người cùng nhau làm một bài hát, sau đó đăng lên internet. Cho dù có thể hấp dẫn sự chú ý của mọi người hay không thì chỉ cần thể hiện được một phần tâm ý với trận động đất là được rồi. Tại sao lúc này lại có diễn xuất?
“Cậu không lăn lộn trong cái vòng tròn này bao lâu rồi hả? Cho dù yêu thích âm nhạc cổ điển cũng phải chú ý tin tức mới chứ?” Lông Quăn khinh thường nhìn Lâm Lung một cái, rồi giải thích: “Pub Great muốn tổ chức một buổi biểu diễn để lấy tiền cứu tế cho những nạn nhân gặp thiên tai. Chuyện như vậy bọn Soái Kỳ cũng biết, lúc trước vì ban nhạc của chúng ta đã giải tán nên mình mới không đi ghi danh tham gia ‘thử giọng’, sau đó lại cảm thấy bài hát này không tệ nên buổi sáng mình đã nhanh chóng gửi một đoạn đến cho chị Đường. Chị ấy cảm thấy rất tốt, nói cho ban nhạc chúng ta một cơ hội. Nếu như có thể biểu diễn nhuần nhuyễn thì có thể ra sân.”
“Cơ hội này khó mà có được! Nhiều lời cái gì, nhanh chóng luyện tập!” Vàng dứt lời liền vọt vào phòng nhạc của Lông Quăn bắt đầu luyện. Anh ta là người duy nhất chưa đọc bản thảo.
Dù sao Soái Kỳ cũng đã nghe phiên bản đầu tiên của Lâm Lung nên cũng không vội, bắt đầu tìm một chỗ trong phòng khách đeo tai nghe lên bắt đầu ngâm nga hát.
“Pub Great là một quầy rượu, là cơ sở âm nhạc đầu tiên nổi tiếng nhất tại thành phố này. Chị Đường là bà chủ, bọn em đã từng tha thiết ước mơ có thể biểu diễn ở nơi đó…” Lâm Lung áy náy nhìn về phía Long Tuyền: “Bọn họ đều là một lòng muốn chơi Rock and Roll tại nơi đó. Xin lỗi, ngày mai vốn phải đi gặp bạn của anh, nhưng…”
Đối với Lâm Lung mà nói thì ch