Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
ơi âm nhạc chính là “chơi”. Cô không quan trọng việc có thể nổi tiếng hay không, nhưng là vì đã từng kỳ vọng, vì ước mơ của bạn bè nên cô phải cống hiến sức lực, tranh thủ ngày mai có thể cùng mọi người đứng trên sân khấu.
Long Tuyền sờ lọn tóc của Lâm Lung, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều. Anh cười, nói: “Không sao, buổi tối ngày kia đi cũng được.” Hoặc là, ngày mai anh kêu cậu ta đến xem biểu diễn? Long Tuyền tính toán dưới đáy lòng.
Thời gian còn lại, Lâm Lung gần như không có thời gian để quan tâm đến Long Tuyền. Trừ lúc vô cùng mệt mỏi nằm xuống đùi anh chợp mắt 3, 4 tiếng thì khoảng thời gian còn lại đều dành cho bài hát.
Thảo luận, hiểu rõ, luyện tập, lại thảo luận, sửa đổi, luyện tập,…
Một đêm một ngày cứ như vậy “vèo” cái hết. Buổi chiều ngày hôm sau gửi một đoạn cho đối phương. Lông Quăn hát chính, Lâm Lung đánh đàn ghi-ta, Soái Kỳ đánh Bass, Vàng thì đánh trống làm cảnh nền, Long Tuyền dùng máy quay quay lại toàn bộ ca khúc.
Mắt thấy bài hát sơ lược của Lâm Lung dần thành hình, dưới sự phấn đấu đồng tâm hiệp lực của mọi người thì gần như hoàn mỹ, Long Tuyền rất là cảm khái. Đều nói con người lúc nghiêm túc là đẹp nhất, anh ở khoảng cách gần nhìn Lâm Lung chuyên chú làm việc thì cảm thấy quả nhiên người phụ nữ của mình rất đẹp, vẻ đẹp linh động tràn đầy sức sống.
Mà ca khúc “bảo bối đừng khóc” này không bất ngờ thuận lợi thông qua khảo hạch.
Vào đêm, Long Tuyền lại đảm đương chức vụ tài xế đưa bốn người họ đến nơi biểu diễn. Dọc đường đi, Long Tuyền nói anh chỉ đưa họ đến đó, còn bản thân thì không vào.
“Tại sao?” Lâm Lung không vui, mặc dù cô không phải dạng người thích khoe khoang, thế nhưng cô hy vọng bạn trai của mình có thể nhìn thấy “phong thái” của mình.
Long Tuyền bất đắc dĩ nói: “Cái đó, điều lệnh 98 quy định quân nhân không được đến quán rượu, ca hát hoặc những nơi mang tính chất giải trí. Nghiêm cấm đến những nơi không lành mạnh.”
“Biểu diễn là để lấy tiền cứu tế giúp những người gặp nạn trong thiên tai! Nào có không lành mạnh?!” Soái Kỳ ngồi ở ghế sau mở miệng phản bác trước cả Lâm Lung, thầm nghĩ người này thật cổ hủ?! Cũng không mặc quân trang, ai mà biết anh không thể đến quầy rượu?
Lâm Lung liên tục gật đâu: “Đúng vậy đúng vậy, hoạt động công ích mà thôi, có thể tham gia chứ?”
“Nhưng quầy rượu thì không được, thật sự không được.” Long Tuyền khẽ lắc đầu một cái. Đây là vấn đề kỷ luật, cho dù không ai biết thì cũng không thể. Đây là kỷ luật sắt.
“Vì em dàn xếp một lần cũng không được sao?” Lâm Lung nghiêng đầu nhỉn Long Tuyền, thấy anh không lên tiếng thì không thể làm gì khác hơn là tự hạ cho mình một bậc thang: “Được rồi, coi như xong. Xem ra chỉ có thể chờ đến lúc em biểu diễn ở cung nghệ thuật Cẩm Thành lại mời anh đến xem, chỉ mong sẽ có cơ hội này.”
Vàng trực tiếp dội cho một chậu nước lạnh: “Cậu gảy đàn tranh cổ thì có thể, chứ đàn ghi-ta thì nằm mơ đi. Cậu phải chăm chỉ lên chứ? Đã nhiều năm như vậy mà vẫn không tiến bộ…”
Trong lúc mọi người đang nói chuyện thì Lông Quăn vẫn không lên tiếng. Long Tuyền nhìn vào kính chiếu hậu thì phát hiện dường như anh ta đang nén cười vì vậy anh nhìn nhiều thêm vài lần. Rốt cuộc thì ánh mắt của hai người cũng chạm nhau trong gương, đồng chí Trung tá lập tức nắm lấy cơ hội, lạnh nhạt hỏi: “Anh có lời gì muốn nói sao?”
Lông Quăn bị ánh mắt lạnh lùng kia đảo qua thì nghẹn một cái. Anh ta lau mồ hôi trên trán, vội vàng thành thật khai báo: “Cái đó, buổi biểu diễn không phải ở quầy rượu mà là ở ngoài trời tại quảng trường, không thu vé vào cửa, ai cũng có thể xem được.”
“Lông Quăn! Cậu đi chết đi!” Lâm Lung thẹn đến phát cáu cầm hộp khăn giấy trước mặt ném về phía sau lưng. Làm hại cô mong đợi lại rối rắm, thì ra là lo sợ không đâu.
Không lâu sau, mọi người thuận lợi đi đến quảng trường. Đám người Lâm Lung vội vàng mặc áo Tshirt “I love China” và “Tứ Xuyên Hùng Khởi” gia nhập vào buổi biểu diễn đang được chuẩn bị khí thế ngất trời.
Mà Long Tuyền thì im lặng đứng tại một góc trong quảng trường làm người xem. Vào lúc đám người Lâm Lung biểu diễn, anh lấy máy quay phim của anh trai ra quay.
Lát sau, Lâm Lung đeo đàn ghi-ta trên lưng nhảy nhót đến cạnh Long Tuyền. Bởi vì chạy nhanh mà gương mặt hơi ửng hồng, gương mặt mang theo sự mong đợi nhìn anh: “Như thế nào? Nghe hay không? Xinh đẹp không?”
“Xinh đẹp!” Long Tuyền gật đầu như chém đinh chặt sắt. Thật ra thì tại quảng trường ngoài trời hiệu quả âm nhạc không tính là hay, nhưng không khí biểu diễn của bọn họ khi ở trên đài lại tương đối sôi nổi. Dừng lại một lát, anh lại bổ sung: “Dường như em rất thích hợp đứng dưới ánh đèn.” Gương mặt nhỏ nhắn của cô rất ăn ảnh, hơn nữa giống như khi còn ở Vân Nam, mặc dù đối mặt với rất nhiều người nhưng cô không hề luống cuống.
“Nhưng anh rất thích ẩn giấu.” Lâm Lung bĩu môi, rất không hài lòng với việc Long Tuyền vẫn luôn ẩn núp phía sau cây cột hại cô tìm thật lâu vẫn không thấy người. Nếu không phải anh nhìn thấy cô đến mà hiện thân, nói không chừng còn có thể ẩn núp một đêm.
“Xin lỗi, t