Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
Hiện tại thì dùng cho học sinh đến nhà chơi. Tiếng Vang được làm từ cây xà cừ màu đen, âm thanh réo rắt giòn vang, rất trong trẻo. Tử Y thì càng cao cấp hơn, được làm từ gỗ trắc khảm chỉ bạc, vô cùng lịch sự tao nhã. Bình thường tôi không cho phép học sinh chạm vào nó, ngay cả hình trên đàn cũng được khảm ngà voi, đắt đến mức làm tôi đau lòng chết đi được.”
*Ngu Cơ: có tên là Ngu Diệu Dực 虞妙弋 (?-202 TCN), là vương phi của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ thời Hán Sở tranh hùng.
Cô ngẩng đầu lên thì phát hiện người đàn ông trước mặt mình đang không tiếng động mỉm cười: “Tây Sở Bá Vương* và Ngu Cơ, ừm, là một đôi. Vậy không có Cao Tổ Lưu Bang* à?”
*Tây Sở Bá Vương: Tên Hạng Tịch, tự và Võ/Vũ. Ông là một nhà chính trị, mộttướng quân nổi tiếng, l-q3đ người có công trong việc lật đổ nhà Tần và tranh chấp thiên hạ với Hán Cao Tổ (Lưu Bang) đầu thời nhà Hán.
*Cao Tổ Lưu Bang: Hay được gọi là Hán Cao Tổ, là vị Hoàng đế sáng lập ra triều đại nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông tên Lưu Bang (劉邦), sử quan đời Hán chép là Lưu Quý (劉季) vì ông là con thứ ba trong gia đình [4'>.
Lâm Lung bĩu môi, tức giận nói: “Gì chứ!! Chính là Sở Bá Vương và Ngu Cơ, tôi không thích kẻ thứ ba.” l0q5đ Sau đó cô lại lẩm bẩm: “Đặt tên cho đàn của mình là rất kỳ quái sao?? Rất nhiều dân nhạc cũng yêu thích việc làm này mà.”
“Ồ.” Long Tuyền đáp một tiếng ra vẻ mình đã hiểu. Trong lòng anh lại nghĩ, cô nương à, là tôi cảm thấy cô quá mức văn nghệ nên mới bật cười!!
Không lâu sau hai người đã đi đến cửa hàng bán đàn kiêm lớp học nhạc ở phố Thuận Thành. l,q6đ Bình thường lớp học là ở trên tầng nhưng nơi này không mở vào buổi tối, Lâm Lung đưa Long Tuyền đến tầng một nơi bán đàn. Cửa hàng này có hai căn phòng đặc biệt được cách âm dùng để làm lớp học tạm thời.
Trong cửa hàng có một người phụ nữ trung niên mặc chiếc váy có những bông hoa nhỏ, chị ta ngồi chính giữa phòng đang điều chỉnh dây đàn mã đầu cầm* mới tinh.
*mã đầu cầm: Cây đàn bằng gỗ, thùng đàn hình thang, cần dài. Đầu cần có trạm hình đầu con ngựa. Cung đàn làm bằng đuôi ngựa. Người Mông Cổ gọi cây đàn này là "Khil Khuua", ta tạm gọi là "Mã đầu cầm" (cây đàn đầu ngựa).
“Chị Hân, l,q.đ chào buổi tối.” Lâm Lung cười bước lên phía trước chào hỏi chị ta: “Lại mới bán được một cây đàn cổ à?”
“Đúng vậy, có giá vô cùng tốt!” Người phụ nữ trung niên ôn hoà cười một tiếng, âm thanh êm ái để lộ ra cảm giác lịch sự nho nhã: “Cô giáo Lâm, hôm nay cô tới sớm, vẫn chưa đến giờ đâu.”
“Không sao, tôi có thể ngồi ở đây chơi một lát.” Lâm Lung không để ý khoát tay, đối với cô mà nói thì cửa hàng bán đàn có rất nhiều thứ để chơi, mỗi loại nhạc cụ cũng là một món đồ chơi tốt.
Cô giới thiệu với Long Tuyền, chị Hân là người phụ trách tiêu thụ đàn và ghi danh nhân viên làm việc. l9q.đ Sau đó cô thuận tay lấy một cây đàn tỳ bà từ trên kệ bên trái xuống, trên chiếc đàn có dán nhãn “đã bán”, cô hỏi: “Cây đàn này đã được điều âm rồi ư?”
“Chưa. Chị không đàn tỳ bà nên muốn chờ em đến giúp!” Chị Hân vừa làm ký hiệu cho đàn tỳ bà, vừa cười trả lời.
Khi đàn được bán đi thì cần phải điều âm hoặc trang trí, đầu tiên cần yêu cầu khách hàng chọn một loại nhạc cụ nhất định, sau đó trả tiền đặt cọc rồi vài ngày sau quay lại lấy đàn. l0q,đ Trong khoảng thời gian này nhân viên sẽ tiến hành chỉnh sửa nhạc cụ, cố gắng hiệu chỉnh để mỗi khách hàng sau khi lấy đàn về có thể sử dụng ngay. Bình thường nhân viên dùng bản hoà âm “Thiên Sứ nhỏ” làm nền tảng, nhưng nếu không cần mà vẫn có thể làm được việc này thì sẽ tốt hơn.
“Được rồi, để em làm.” Lâm Lung hào hứng vỗ tay một cái rồi ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ ở bên cạnh, cô ôm tỳ bà nói với Long Tuyền: “Chờ điều âm xong tôi sẽ đàn cho anh nghe. l,q3đ Đàn tranh thì chờ chị Hân chỉnh tốt mã đầu cầm rồi đàn. Trên tay chị ấy là hàng ‘Đôn Hoàng’cao cấp xa xỉ, đàn này tốt hơn nhiều so với đàn tranh trong lớp học.”
“Được.” Long Tuyền đứng một bên gật đầu.
Đang nói chuyện thì bỗng có một đôi mẹ con đến, người mẹ muốn hỏi tình hình cụ thể về vấn đề học đàn tỳ bà cho con trai đang học lớp lá trường mầm non của mình. Ví dụ như học đàn tỳ bà thì khi nào có thể thi đỗ cấp 10, thi cấp 3 có thể thêm điểm hay không, thi vào trường nghệ thuật có lợi hay không?
Lâm Lung ngồi một bên nghe chị Hân tiếp đón, rốt cuộc không nhịn được xen vào nói: “Tại sao muốn học tỳ bà? Là vì yêu thích tỳ bà hay chỉ vì được cộng điểm? Nếu như chỉ vì một chút điểm cộng thì tôi đề nghị không nên học tỳ bà. Có câu nói như này: ‘Thiên nhật tỳ bà trăm ngày tranh’, tỳ bà muốn học giỏi thì rất khó, chị có thể lựa chọn nhạc cụ đơn giản hơn.”
*thiên nhật tỳ bà trăm ngày tranh: nghìn ngày học đàn tỳ bà, trăm ngày học đàn tranh.
Bà mẹ quay người lại nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Lâm Lung vài lần, nói: “Quá đơn giản có thể thêm điểm cộng hoặc được trường học tốt coi trọng ư?? Con tôi cũng không phải người ngu dốt, nhạc khí nào mà không học được.”
Lâm Lung vừa điều âm vừa trả lời: “Đây không phải vấn đề có ngu dốt hay không, học nhạc cụ phải có niềm yêu thích và năng