Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
rong địa ngục cho tôi!! Nếu thật sự chết thì sẽ được phong là liệt sĩ!! Ai không muốn làm dũng sĩ hoặc liệt sĩ thì bây giờ có thể rút lui!”
Rút lui? Sao có thể, không một binh lính nào sẽ thừa nhận mình là quỷ nhát gan sợ chết trước mặt tất cả chiến hữu. Vì vậy Long Tuyền chờ 5p vẫn không có một binh lính nào rút lui, anh lại ra lệnh cho toàn bộ binh lính chạy bộ trở về kí túc xá, chín giờ tắt đèn ngủ.
Sau khi nghe được tiếng còi tắt đèn, Trác Nhất ngủ cạnh cửa thuận tay tắt đèn, sau đó thì thào lầm bẩm: “Giấc ngủ ngon cuối cùng!! Mọi người, ngủ ngon.”
Sự thật chứng minh tất cả những binh lính đều hiểu “tối hôm nay” và “hôm nay” của các huấn luyện viên “Ám Dạ Kiếm” nhất định có khác biệt. Nửa đêm lúc 12h30, cảm giác giống như là đêm khuya ngày 19, nhưng lịch đã chuyển đến số 20, vì vậy dưới tiếng còi tập hợp khẩn cấp được thổi từ miệng Long Tuyền phá vỡ bầu trời yên tĩnh thì giấc ngủ ngon của ngày 19 đã được tuyên bố chấm dứt.
Toàn thể binh lính thụ huấn không hề có sự chuẩn bị nào lăn một vòng chạy vội tới tầng dưới, đứng thẳng theo tư thế hành quân 20p. Tất cả mọi người bị gió đêm mát mẻ thổi qua khiến tinh thần hoàn toàn tỉnh táo, Long Tuyền lạnh giọng nói bọn họ tiếp tục trở về ngủ.
Rạng sáng 4h bi kịch tiếp tục tái diễn, 58 người lính một lần nữa đứng dưới tầng, 15p sau có 50 người được cho phép về phòng nghỉ ngơi, còn lại 4 người vì oán trách và 4 người đứng vào vị trí quá muộn nên bị phạt hít đất 100 cái và đứng lên ngồi xổm 100 cái, làm xong mới được đi ngủ.
Ấn Hoa Thanh và Lôi Đào có hơi chóng mặt trở về phòng, đang chuẩn bị cởi quần áo lên giường lại phát hiện Trác Nhất chỉ cởi giày, còn quần áo vẫn giữ nguyên nằm trên giường. Bạn nhỏ Ấn nghi ngờ mở miệng: “Chỉ còn hai giờ nữa là thời gian rời giường, không phải huấn luyện viên đã nói sẽ không thổi còi nữa ư?? Cậu ngủ như vậy sẽ không thoải mái.”
“Tên ngốc mới tin lời anh ta nói. Sẽ không thổi còi nữa, anh cảm thấy Hắc Sát sẽ tốt bụng như vậy ư?” Trác Nhất trợn mắt xem thường: “Nửa tháng trước tôi được anh ta phỏng vấn, chưa gì đã bị hồi mã thương ăn mắng từ đầu đến chân. Có tin hay không là tuỳ anh, dù sao tôi cảm thấy anh ta có thể thổi tiếp.”
Ba người còn lại liếc mắt nhìn nhau rồi cũng để nguyên quần áo nằm xuống, lo trước khỏi hoạ đi. Hiện tại cũng đã cảm thấy đầu hơi choáng váng, nếu tập hợp khẩn cấp một lần nữa không ai có thể đảm bảo mình có thể tỉnh táo nhanh chóng mặc quần áo. Hơn nữa chỉ còn hai giờ để ngủ, ngày đầu tiên trình diện cũng không biến thái đến nỗi phái người đến kiểm tra ban đêm.
5h20p sáng, tiếng còi tập hợp khẩn cấp lại vang lên một lần nữa, cách thời gian rời giường chỉ có 40p!! Mọi người không tiếng động căm tức nhìn huấn luyện viên Long lừa gạt bọn họ, sau đó càng thêm tức giận sau khi nghe anh nói: “Cũng không cần đi ngủ tiếp nữa, rời giường trước 40p cũng không tính là quá đáng chứ?? Tôi sẽ bớt thời giờ dẫn mọi người đi làm quen địa hình xung quanh một lát.”
Mọi người nghe xong câu “rời giường trước 40p không tính là quá đáng” mà tức giận. Đêm khuya bọn họ đã bị tập hợp khẩn cấp 2 lần rồi đấy, con mẹ anh thật quá đáng.
Có mấy con chim đầu đàn đang muốn kêu báo cáo kháng nghị, lại bị một câu nói của Long Tuyền ép về: “10 cây việt dã! Đằng sau quay, rẽ trái!! Lần đầu tiên chạy, vì chưa quen thuộc hoàn cảnh ở đây nên thời gian được nới rộng thành 50p. Không kịp về ăn sáng thì không cần ăn!!”
Được rồi, vẫn nên nghe theo mệnh lệnh trước đi, hoàn thành nhiệm vụ ăn bữa sáng rồi kháng nghị, hiện tại kháng nghị thì chỉ tội nghiệp cho cái bụng của mình thôi.
Đoàn người nối thành hàng dài chạy ra khỏi căn cứ vào lúc trời mới tờ mờ sáng bắt đầu chạy về phía đường núi nhấp nhô. Long Tuyền xoay người ngồi trong xe việt dã nhìn đoàn người xếp hàng tựa như con giun liền cầm loa nhắc nhở mọi người. Tính giờ từ bây giờ, quá giờ phạt 100 cái hít đất, 100 lượt đứng lên ngồi xuống và 100 lượt đu xà.”
“Tại sao chạy chậm như vậy?? Mọi người đang tản bộ hay chạy bộ?? Đến khi võ trang đầy đủ thì bất động à??!!” Long thiếu gia nghiêm mặt, hung hăng mắng: “Còn nói khoác là lính tiên phong!! Phong cái rắm!! Một đống táo thối!! Không hy vọng được vào ai!!”
Anh vừa dứt lời thì dưới chân Trác Nhất lảo đảo một cái, ngã xuống hồi lâu vẫn không bò dậy nổi.
Tiếu Lực Dương lái xe đi tới bên người bạn nhỏ Trác Nhất, thuận tay cầm loa của Long Tuyền quát lớn một tiếng bên tai cậu: “Số 53!! Cậu nằm ở đó ấp trứng à?? Nhanh đuổi theo!!”
Được, tôi đuổi theo!! Trác Nhất giãy dụa đứng lên, vừa chạy vừa mắng trong lòng: anh cho rằng tôi muốn ngã sao?! Tất cả là vì câu nói kia của Long thiếu làm hại!! Vì sao lại hình dung chúng tôi là những quả táo?? Bí đỏ thối cũng tốt, ít nhất không khiến người ta nghĩ đến câu nói BT “vì sao trái cây xanh luôn khiến người khác thèm thuồng” trong truyện tranh!!
Không tới 50p sau một nhóm người nửa chết nửa sống chạy trở về căn cứ, cũng có rất nhiều người vừa vọt vào cổng trước khi hết thời gian liền tê liệt, thiếu ngủ nghiêm trọng thêm việc chưa thích ứng với khí hậu tại đị