Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

nh hơn Ấn Hoa Thanh nhiều, nhưng hiện tại lại không có ưu thế rõ ràng. Nếu tiếp tục lấy phần trăm tiến bộ làm điều kiện đào thải thì anh ta gần như xác định sẽ phải ra đi.
Cái này không nói làm gì. Bị huấn luyện viên mắng, bị mắng lại còn kháng nghị: huấn luyện viên là nói chuyện không đau lưng, huấn luyện viên an bài hạng mục huấn luyện đã đưa ra yêu cầu quá cao. Hơn nữa anh ta còn yêu cầu huấn luyện viên biểu diễn các hạng mục huấn luyện hàng ngày trong 3h, sau đó chạy 5km trong võ trang hạng nặng trong vòng 25p, trong vòng 10s vượt qua 400 chướng ngại, khảo hạch bắn nhanh 1 phút, cuối cùng còn phải có đầy đủ thể lực để đánh lộn.
“Ngu ngốc, có bản lĩnh làm được nhiều hơn mọi người mới được kháng nghị chứ!! Lão tử còn không có can đảm kêu gào với huấn luyện viên đâu đấy!!” Trác Nhất rên rỉ, ngoại trừ hạng mục xạ kích có mức chênh lệch lớn với đồng đội thì những hạng mục khác căn bản cậu vẫn đứng trong top 3, nhưng vẫn hay bị mắng. Mặc dù trong lòng vẫn luôn kìm nén bực bội nhưng vẫn thức thời chưa từng kháng nghị một lần.
Theo phân tích của Trác Nhất thì, mặc dù huấn luyện viên Long Tuyền chưa từng biểu diễn qua các hạng mục kỹ năng quân sự, nhưng tại địa phương mạnh làm vua này, nếu anh ta có thể quát mắng các huấn luyện viên và thúc giục khiến cho bọn họ dù mệt mỏi vẫn phải nghe lời, điều này quyết không thể chỉ dựa vào cấp bậc, như vậy thì mặt mũi của vị “thiếu gia” này biết để đâu? Vậy chỉ có thể là người kháng nghị tự vất mặt mũi của mình!!
Quả nhiên, sau khi nghe 34 kháng nghị Long Tuyền cũng không nói thêm gì, dứt khoát vất chiếc mũ mà mình vẫn luôn đội xuống, đưa bản ghi chép và những đồ vật khác trên tay cho Tiếu Lực Dương, sau đó trầm giọng nói: “Vì không để lãng phí thời gian nên tôi chỉ biểu diễn hạng mục khảo hạch cuối cùng và đánh lộn. Số hiệu 34, nhìn đồng hồ đếm giây!! Những người còn lại nghỉ ngơi tại chỗ!”
Dứt lời anh liền cầm vũ khí và vũ trang hạng nặng của số hiệu 34 lên nhanh chóng chạy vào đường chạy. Rất nhiều người thụ huấn cho đến bây giờ mới chính thức thấy rõ gương mặt luôn giấu trong vành mũ của Long Tuyền. Lông mày hình chữ nhật, ánh mắt sắc bén và sống mũi thẳng tắp kết hợp với đôi môi mím chặt và đường cong cằm dưới rõ ràng khiến cả người anh có vẻ cương nghị mà lạnh lùng.
“Hừm, thật đẹp trai!!” Trác Nhất vui vẻ, sau đó đụng đụng Ấn Hoa Thanh bên cạnh, trêu nói: “Anh nói xem có phải dáng dấp anh ta rất giống cái gì mà Thiếu trang chủ, Thiếu môn chủ trong phim võ hiệp nên mới có biệt hiệu là ‘thiếu gia’ không?”
“Không biết…” Giọng điệu Ấn Hoa Thanh chậm chạp, ngửa đầu nắm mũi khó chịu nói: “Tôi chỉ cảm thấy biệt hiệu của bọn họ rất kỳ quái, cái gì mà ‘Tiểu Bạch’, ‘Tiểu Tân’, ‘Da Đen’ các loại không chút ý nghĩa. Còn người có biệt hiệu ‘Liệp Báo’ giống như không am hiểu việc chạy, lại gọi trợ giảng bắn tỉa là ‘Linh Dương’…”
Chu Phong ở một bên xen vào nói: “Biệt hiệu và sở trường không liên quan đến nhau, chưa từng nghe thấy bọn họ gọi tên đồng đội, ngay cả đội mũ cũng che hết nửa gương mặt, nói cách khác những người thụ huấn như chúng ta không có tư cách biết được thông tin cụ thể!!”
“TMD!!” Trác Nhất nhìn bóng lưng Long Tuyền, cắn răng thề nói: “Lão tử nhất định phải vào được, sau đó lột bỏ mặt nạ của họ!!”
“Cậu thì hẳn là không thành vấn đề.” Lôi Đào vỗ vai cậu ta một cái, sau đó cảm xúc hơi xuống thấp. Huấn luyện viên đã thông báo bắt đầu từ ngày mai sẽ bắt đầu giảng giải và kiểm tra tiếng nước ngoài, cơ sở hoạt động thông tin, chiến thuật liên hiệp binh chủng tác chiến, đánh trận giả và các môn văn hoá. Đối với người miễn cưỡng mới tốt nghiệp được trung học như anh ta mà nói thì cuộc chiến chính thức giờ mới bắt đàu.
“Đừng lo lắng.” Trác Nhất an ủi nói: “Mọi người giúp đỡ lẫn nhau! Từ nhỏ tôi đã đọc qua thì không quên được, được gọi là ‘máy quay nhân lực’! Anh Ấn là hợp huấn phân tuyến, một năm học quân sự cuối cùng chắc chắn đã được tiếp xúc không ít với những nội dung này, chỉ cần những gì mà chúng tôi đã được học, đảm bảo sẽ dạy cho hai người!”
“Ừ.” Ấn Hoa Thanh gật đầu một cái, một tháng trước nếu không phải có ba người này vừa lôi vừa kéo anh thì anh cũng không sống đến bây giờ. Trác Nhất giảng kỹ năng cận chiến, Lôi Đào có bí quyết chạy cự li dài, Chu Phong thì có bí kíp xạ kích… Anh có thể trả ơn bằng cách dạy họ ngoại ngữ và văn hoá...
Thật lòng cho đi tất có thu hoạch.
Chu Phong cảm khái nghĩ, dưới sự chỉ bảo của anh thì thành tích xạ kích của ba người bạn cùng phòng này, đặc biệt là Trác Nhất và Ấn Hoa Thanh rõ ràng có sự tiến bộ. Khi đó Vu Bạch đã từng lén lút mắng anh, nói với tình huống đào thải những người đứng cuối cùng thì việc dạy cho đồng đội đồng nghĩa với việc mình bị thua thiệt, nói anh ngu ngốc tại sao lại có quan hệ với thằng ngốc Lôi Đào, tại sao lại chăm sóc hai anh lính nhà quan này.
Tôi ngốc?? Không, cậu mới ngốc.
Chu Phong biết rõ lúc đầu khi anh quan tâm đến bọn họ chỉ vì lợi ích, thế nhưng dần dần anh lại thay đổi suy nghĩ này.
Trước khi đi ngủ có cuộc nói chuyện ban đêm, anh nghe Ấn Hoa Than


XtGem Forum catalog