Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.

a phương khiến cho đại đa số lính tiên phong không phát huy được tài nghệ của mình.
“Đều là nửa chết nửa sống thì làm được gì? Đứng lên!! Nơi này là vẫn núi, vẫn chưa tính là khí hậu cao nguyên thật sự đâu!! Đừng có mà giả chết!!” Long Tuyền nhảy xuống xe đá những binh lính nằm rải rác xung quanh, quát mắng: “Trên lưng không có trang bị và sức nặng mà có thể chạy được 45p, thành tích thật ‘tốt’!! Rất có khả năng!!”
“Về sau cũng không cần vác súng và đeo balo nữa.” Tiếu Lực Dương ở một bên nghiêm mặt bổ sung.
“Một đống táo thối!! Đứng lên đi vòng tròn cho tôi!!” Long thiếu theo thứ tự đạp những người thụ huấn nằm trên đất, sau đó bước đi thong thả đến trước người Ấn Hoa Thanh đang nằm dưới đất, đạp hai phát lên mông anh ta, lạnh giọng nói: “A, nơi này có một hộp mứt táo!! Số 54, đứng lên!! Nằm dưới đất làm gì?? Nhìn cái dạng như bùn nhão này của cậu còn có thể tiếp tục chịu đựng không? Không chịu được nữa thì sớm dẹp đường hồi phủ cho tôi!”
“Báo cáo.” Ấn Hoa Thanh lồm cồm bò dậy, lảo đảo đứng tại chỗ, cắn răng trả lời: “Tôi có thể tiếp tục chịu đựng.”
Nhìn gương mặt chuyển từ trắng bệch tới xanh mét cùng với ánh mắt kiên định không tương xứng kia, Long Tuyền âm thầm gật đầu, sau đó anh quay người lại dùng giọng nói càng thêm khinh thường và nghiêm nghị tiếp tục mắng, ra lệnh toàn thể đội viên đứng dậy chạy chậm về phía phòng ăn.
Mười ngày để thích ứng với cường độ huấn luyện qua đi, mới chỉ là những hạng mục huấn luyện bình thường như chạy 10km với trang phục nhẹ, 5km võ trang, 400 thước vượt chướng ngại, đánh lộn, xạ kích … Dĩ nhiên, tập hợp khẩn cấp thì luôn luôn phải có, còn có kiểm tra đêm khuya.
Có lần Trác Nhật bị bắt được để nguyên quần áo thụ huấn đi ngủ nên bị phạt chạy 25 vòng 10km, vừa chạy xong thì trời sáng nên phải tiếp tục tập thể dục buổi sáng – việt dã 10km võ trang hạng nặng. Chạy đến mức mệt lả, phải nhờ Chu Phong giúp đỡ mới không ngã ở giữa đường. l3q4đ Lôi Đào thì kéo Ấn Hoa Thanh, anh ta yếu nhất phần chạy cự li dài, mỗi lần đều cần đồng đội giúp đỡ. May mắn chính là cho dù mệt sống mệt chết thì tốc độ của bạn nhỏ Ấn đang dần nhanh hơn, bắt đầu từ ngày thứ 7 rốt cuộc anh ta thoát khỏi vị trí thứ nhất đếm ngược từ dưới lên, hai ngày cuối cùng chạy 5, 10km anh ta thần kỳ vọt lên vị trí top 40!!
Ngày thứ 10 sau bữa cơm chiều, mọi người đang nghỉ ngơi trong phòng thì bị tiếng còi tập hợp kêu gọi. Long Tuyền nghiêm mặt tuyên bố danh sách năm người bị đào thải, đây là lần đầu tiên “Ám Dạ Kiếm” đào thải người. Lúc trước cũng không có thông báo khi nào thì đào thải, vì sao bị đào thải, vì vậy trong năm người kia thì có người đưa ra ý kiến.
“Tại sao đào thải cậu?” Long thiếu im lặng nhìn anh ta một cái, trả lời: “Trên bảng thông báo có dán, tự xem. l/q'>d Tranh thủ thời gian tạm biệt chiến hữu, sau một giờ tập họp tại đây đổi chỗ ở.” Đây là lần đầu tiên anh dùng giọng nói hoà bình để nói chuyện với binh lính, lời nói không có mắng, ánh mắt không mang theo sự khinh miệt.
Thật ra thì bọn họ đều rất ưu tú, chẳng qua còn chưa đứng đầu, mà “Ám Dạ Kiếm” chỉ cần người đứng đầu.
Cùng lúc đó Ấn Hoa Thanh đang đứng trước bảng thông báo sợ hãi nhìn tờ giấy A4 viết về mình, đó là bản ghi chép cặn kẽ thành tích các hạng mục trong vòng 10 ngày từ đầu cho đến bây giờ. Thành tích giữa kỳ và cuối kỳ, còn có thành tích từng hạng mục và tỉ lệ phần trăm tăng lên. Trong ghi chú có nói rõ cột xếp hạng cuối cùng là tổng hợp ba lần thành tích và tình hình tiến bộ cho ra bảng đánh giá tổng hợp.
“Thật may có tiến bộ vượt bậc ở ba ngày cuối, nếu không sẽ bị đào thải!! Thì ra ở đây giẫm chân tại chỗ cũng là lỗi, l)q/đ số hiệu 21 ba lần đều có thành tích trên tôi, vì vẫn không thể tiến lên nên bị loại bỏ rồi.” Ấn Hoa Thanh nằm trên giường buồn buồn nói.
“Đừng nghĩ về anh ta nữa, không biết tiếp theo chúng ta sẽ gặp phải cái gì đây.” Trác Nhất tiếp lời của anh ta: “Tôi có một loại dự cảm chẳng lành, tối hôm nay sẽ xảy ra cái gì đó.”
“53, cậu đừng quạ đen.” Chu Phong lật người nhìn Trác Nhất, trêu ghẹo nói.
“Thôi đi, dùng đầu óc mà suy nghĩ!!” Trác Nhất liếc anh ta một cái: “Những người bị đào thải sáng mai mới đi, vậy tại sao tối nay lại phải đổi phòng? Ngủ thêm một đêm thì chết ai à? Tuyệt đối có vấn đề!! l,q.đ Mọi người thử nói xem, trừ tập hợp khẩn cấp thì còn hạng mục huấn luyện nào có liên quan đến ‘buổi tối’ và ‘phòng ngủ’?”
Cả ba người cùng trầm mặc suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng Ấn Hoa Thanh lấy khăn mặt của mình nhúng nước rồi vắt lên khung giường cạnh gối. Bởi vì hàng xóm nhà anh từng gặp hoả hoạn rất lớn, một khoảng thời gian sau người trong nhà vẫn còn sợ hãi nên luôn để một chậu nước và khăn lông ướt ở bên giường. Dù sao cũng không nghĩ ra là hạng mục gì, tuỳ tiện làm việc coi như là lo trước khỏi hoạ.
Rạng sáng 5h20p, số hiệu 14 đeo mặt nạ phòng độc và huấn luyện viên “Ám Dạ Kiếm” đứng trước cửa ký túc xá của binh lính thụ huấn, l\'q;đ khi Long Tuyền thổi tiếng còi thứ nhất thì mọi người đồng loạt ném một cây gậy nhỏ giống như đèn pin vào trong phòng, sau đó nhanh