pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

h nói lịch sử cuối triều đại nhà Thanh, biết bế quan toả cảng chỉ khiến cho chính mình dậm chân tại chỗ ngày càng bị những người xung quanh vượt xa, chỉ có trao đổi và cạnh tranh mới có thể thúc đẩy tiến bộ; anh còn nghe Trác Nhất nhắc tới xã hội học tâm lý học, biết được lý luận hiệu quả của việc kết bạn – trong các hoạt động nhóm, các cá nhân có thể chịu một sự kích thích nhất định mà nâng cao hiệu suất công việc…
Chu Phong cảm thấy lúc bọn họ nói chuyện sẽ nói rất nhiều điều vô cùng bổ ích, thậm chí có thể nâng cao tầm nhìn của con người. Trong quá trình bản thân anh giúp đỡ bọn họ quả thật cũng nhận được lợi ích không nhỏ, cảm thấy bọn họ là những người bạn đáng giá thật lòng đối đãi.
Nghĩ tới đây anh khẽ cười một tiếng, sau đó vươn cánh tay phải ra ý bảo mọi người cùng nhau cố gắng.
Vì vậy, dưới ánh mắt của số hiệu 34, Long Tuyền vô cùng thành thạo nhanh chóng chuẩn bị hoàn thành hạng mục chạy võ trang hạng nặng phạm vi 5km thì bốn người bên này ngồi thành vòng tròn, vươn tay phải ra để ở giữa, vui mừng nhẹ giọng nói một câu: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình. Cố gắng lên, tất thắng!!”
Tiểu Bạch đứng ở một bên nhìn chằm chằm bọn họ, nín cười nói: “Bốn người này thật thú vị, câu nói kia nghe quen tai, là danh ngôn à?”
Tiếu Lực Dương trả lời: “‘Ba chàng lính ngự lâm’ của Dumas*, cũng là bốn người, một người là bác học đầy đam mê, một người là đứa bé lanh lợi, một người hư vinh quá mức và một người nữa thì lí trí đáng tin. Miễn cưỡng cũng có thể áp dụng từ 53 đến 56.”
*Ba chàng lính ngự lâm (tiếng Pháp: Les trois mousquetaires) là một tiểu thuyết của nhà văn người Pháp Alexandre Dumas cha, là cuốn đầu tiên của bộ ba tập truyện gồm Les Trois Mousquetaires, Vingt Ans après (Hai mươi năm sau), và Le Vicomte de Bragelonne (Tử tước de Bragelonne). Bộ tiểu thuyết kể về những cuộc phiêu lưu của chàng lính ngự lâm d\'Artagnan, từ lúc anh còn trẻ cho đến lúc già. "Ba người lính ngự lâm" là cuốn nổi tiếng nhất và cũng là hay nhất trong bộ ba, đã được dựng thànhphim nhiều lần, cũng như phim truyền hình, phim hoạt hình Pháp, và hoạt hình Nhật Bản.
“Bốn người bọn họ được ngủ chung một phòng quả thật là rất may mắn, trình độ học vấn cao nhất và trình độ học vấn thấp nhất; thể năng kém cỏi nhất và tốt nhất; khôn khéo nhất và thành thật nhất – vừa đúng lúc trợ giúp nhau tiến bộ.” Liệp Báo tán đồng gật đầu một cái.
“Vận số? Cái rắm!!” Tiếu Lực Dương tiết lộ: “Đây là đội trưởng và thiếu gia cố ý sắp xếp! Số hiệu 53 này là thần đồng, từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió chưa từng gặp khó khăn, làm gì cũng dễ dàng thành công. Đội trưởng và thiếu gia muốn cậu ta thấy tận mắt tinh thần tới gần tuyệt cảnh còn phải dũng cảm tiến tới của số hiệu 54! Số hiệu 55 thì nhỏ mọn, nên học được sự chân chất hiền lành, đáng tin của số hiệu 56; đầu gỗ 56 thì ngược lại, cần phải học được sự lanh lợi của 53 và chịu lễ rửa tội của 55. Quả là một tổ hợp tốt biết bao, chậc chậc. Thật ra thì mỗi phòng ngủ đều được thiếu gia tính toán, những tờ giấy nháp được xếp thành đống!!”
“Đáng tiếc, người định không bằng trời định.” Hoà Thượng chen miệng nói: “Theo như kế hoạch của cậu ta thì những người không tư lợi cho đi và tiến bộ không đến 20 người, hiệu quả tốt nhất chỉ có bốn người này mà thôi. Con người ai cũng có tư tâm, phòng ngủ này ngẫu nhiên có hai người rất vô tư, còn một người thì cái gì cũng tốt nên sẽ không để ý cái gì mà dạy người khác.”






Được Mùa Táo Đỏ Binh Lính
“Lo lắng gì chứ, mình chỉ thưởng thức trai đẹp mà thôi.” Viên Viện rất tán thành cách nói của Lâm Lung. Ông ngoại cô cũng vì yêu bà ngoại là dân tộc Hán mà bị dòng họ xoá tên. Mặc dù trong hộ tịch của con cái có thể lưu lại hai chữ “dân tộc Di”, nhưng lại không có dòng họ của dân tộc, không được người trong tộc thừa nhận. Lúc ông ngoại còn sống chưa bao giờ nói đến chuyện trong tộc, vì vậy Viên Viện có một phần tư huyết thống chỉ có thể thêm ưu thế trong nhiều chính sách mà thôi.
Hai người đang trò chuyện thì Lâm Lung nhận được điện thoại của người bạn cũ đã lâu không gặp mặt. Đây chính là người bạn đã dạy cô tiếng của dân tộc Di, khi cô đi du lịch ở Tây Xương thì quen nhau. Anh bạn kia muốn mời cô đến đại học dân tộc tham gia buổi lửa trại mừng năm mới của dân tộc Di vào ngày kia, mọi người sẽ cùng nhau uống rượu khiêu vũ vui chơi. Lâm Lung hớn hở đồng ý, hơn nữa còn kéo Viên Viện đi theo.
Đêm hôm đó, trên sân bóng của trường đại học đốt lên đống lửa hừng hực, tốp năm tốp ba quần áo đủ màu sắc dần tụ tập đến cạnh đống lửa. Bất kể là dân tộc hay giới tính, mọi người đều dắt tay nhau, vui mừng nhảy điệu “vũ điệu của cơ thể”. Trong đám người có một vài người mặc quần áo có dây tua cất giọng hát nâng cốc chúc mừng.
Lâm Lung mặc váy dài của dân tộc Di rất có vẻ phong tình, cũng hát theo bọn họ, còn thuận tay nhận hai chai bia từ người bạn dân tộc Di. Một chai ném cho Viên Viện, một chai thì tự mình cụng với người bạn kia rồi nắm cổ chai dũng cảm ngửa đầu uống. Sau đó lại