Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2702 lượt.
a bọn họ nhất định là không bình thường, mà quan hệ của cái mama kia cùng hoàng hậu lại càng không phải nói. Muốn biết tình hình thực tế ở chỗ hoàng hậu, cũng chỉ có thể đột phá điểm này.
Trương Thái y nhìn Thủy Dạng Hề, lắc đầu thở dài nói: “Đúng vậy, như Tam Hoàng phi dự đoán, quả thật là tìm được tiểu cung nữ kia, là tiểu cung nữ ở hoán tẩy phòng, từ lời nói đến việc làm bình thường đều thận trọng, cũng không làm một chút sai lầm nào. Làm cho người ta nói bóng nói gió, cũng vô dụng, không hở miệng nói một câu. Nghĩ thấy đó là một người thông minh lanh lợi.”
Thủy Dạng Hề hiểu rõ, cười cười, theo lần đó nghe lén được cuộc nói chuyện là biết được. Không nói đến, nàng ta một hai câu liền nói rõ được tình thế trong cung, mà nói là nàng ta là một cái nha đầu nho nhỏ ở hoán tẩy cục, lại có thể giao hảo cùng lão mama pha trà được tín nhiệm trong cung hoàng hậu, năng lực như thế, không phải ai đều có. Còn nữa, cái mama kia ẩn núp ở bên người hoàng hậu hơn hai mươi năm, cũng không bị phát hiện, có thể thấy được tâm kế của người này cũng không phải bình thường.
“Nếu nàng không phải là người thông minh lanh lợi, ta cũng sẽ không vội vàng, phí nhiều công như vậy để tìm nàng.” Hứng thú được khơi mào trong mắt của nàng chợt lóe rồi biến mất, “Nếu mà dễ dàng liền bị người tham dò được, chẳng phải là uổng phí ta kí thác hy vọng lớn như thế trên người nàng.” Chính là, tìm được là rất tốt rồi.
“Tam Hoàng phi định làm như thế nào?” Hắn nhìn bộ dáng nàng định liệu trước mọi việc, nhất định đã muốn có đối sách.
“Càng là người thông minh, lại càng phải thẳng thắn. Bất quá, bây giờ còn chưa đến lúc đó.” Thủy Dạng Hề biết rất rõ ràng chính mình cần cái gì, bởi vậy, từng bước một phải đi như thế nào đi, từ lâu đã hình thành trong đầu.
Tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo lưu lại trên tay ngày ấy, thản nhiên nói: “Ngươi trước tiên điều tra rõ ràng tất cả mọi thứ về nàng, ta phải biết rõ điểm yếu của nàng, lần này không thể có sai lầm. Quá vài ngày, ta sẽ gặp nàng.”
Thủy Dạng Hề nhìn biểu tình có chút đăm chiêu của hắn, không khỏi hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
“Tam Hoàng phi tại sao không muốn gặp nàng ta sớm?” Nàng luôn luôn muốn tiên cơ sớm, để tránh đêm dài lắm mộng, lần này, vì sao phương pháp lại trái ngược?
Thủy Dạng Hề lại đem hai tay tràn đầy vết thương giơ lên trước mắt, cười lạnh nói: “Ta là có sự tình trọng yếu hơn phải làm. Có lẽ, mấy ngày tới sẽ có sự tình trọng đại phát sinh, cho nên, tạm thời bỏ xuống việc này.” Việc Nhị hoàng tử cùng Nguyệt Mộng làm với nàng, nàng tuyệt đối phải đòi lại tất cả. Nàng luôn luôn đều yêu ghét rõ ràng, có cừu tất báo, không chút nào nhân từ nương tay.
Nam Cung Ngự Cảnh sẽ không đơn giản bỏ qua như vậy, chuyện này rất trọng yếu, nàng một chút cũng không thể phân tâm.
Trương thái y nhìn biểu tình, giọng điệu mỉa mai của nàng, đã là biết suy nghĩ trong lòng nàng, nói: “Gần nhất, hình như Thịnh Hạ quốc đóng quân ở biên cảnh nước ta, hình như có ý uy hiếp.”
Thủy Dạng Hề nghe xong, nhướng mày, đứng dậy nói: “Cái gì?” Trong thanh âm chứa đựng sự oán giận.
Quay đầu, vội vàng đi đến Tử Thần lâu.
Nhưng ai biết, tới lâu, vừa lúc đụng phải Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên đi ra, xem ra, nàng đã tới chậm một bước.
Tiến lên hỏi hai người kia: “Đàm xong rồi?”
Hai người song song gật đầu, cùng đáp lại: “Đàm xong rồi.” Ánh mắt nghi vấn, thẳng tắp dừng ở trên người Thủy Dạng Hề.
Thủy Dạng Hề nhìn biểu tình chế nhạo trên vẻ mặt của bọn họ, hai mắt nhíu lại, ánh mắt trở nên sắc bén bắn thẳng đến hai người. Nàng lúc này không có tâm tình tốt để trêu đùa, giọng điệu lạnh lùng, cứng rắn hỏi: “Thịnh Hạ quốc xuất binh?”
Hai người sửng sốt, gật gật đầu. Thủy Giác Hiên nói: “Tỷ tỷ làm sao biết?”
Lúc này, Trương thái y cũng đi lại đây, đáp án cũng liền không cần trả lời cũng biết.
Thủy Dạng Hề đang muốn bắt chẹt hai người bọn họ, lại nghe thấy thanh âm Nam Cung Ngự Cảnh vang lên, lập tức bị kéo vào một cái ôm ấm áp: “Hề Nhi không cần lo lắng, ta biết nên ứng phó như thế nào.” Tươi cười ôn nhu, mị hoặc như những đám mây trên trời, từng bước từng bước một, tiến vào lòng người.
Thủy Dạng Hề ngẩng đầu, gần như tin tưởng hỏi: “Thật sự?”
“Ân.” Một cái gật đầu, đã muốn chứng minh nhiều lắm.
Thủy Dạng Hề thế này mới nở nụ cười, nàng tin tưởng hắn, hắn nói có thể ứng phó, tất nhiên là đã muốn nghĩ được biện pháp giải quyết tốt nhất. Như vậy, nàng sẽ không cần phải lo lắng nhiều.
Hôm nay, trời trong veo, mây rất cao, phong thổi nhẹ, trần gian muốn an bình. Nhưng mà nguy hiểm, bất an lại ẩn nấp ở một nơi bí mật, và rốt cục, cũng trồi lên mặt nước.
Thâm Cung Nhất Dịch
Đêm nay là một đêm đáng nhớ của Thiên Mị vương triều.
Đêm khuya, gió mát trăng thanh, mặt trăng phía cao cao, bỗng nhiên có một đám mây đen rất lớn từ phía chân trời di chuyển tới gần mặt trăng. Ánh sáng dưới trần gian, từng chút từng chút một, bị cắn nuốt gần hết.
Cành cây trơ trọi trong bóng đêm tĩnh lặng chỉ chừ