Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2706 lượt.
của nàng
Nam Cung Liệt thời trẻ quả thật không tính là một hoàng đế tốt, hồ đồ nửa đời, bỏ bê triều chính. Đến lúc tuổi già mới chậm rãi tỉnh ngộ, khí thế đế vương, tăng trưởng theo tuổi, càng ngày càng làm cho người ta phải khuất phục.
Nhưng mà lại không nghĩ tới, hắn luôn luôn cẩn thận, thế nhưng lần này lại dễ dàng bị tính kế như thế. Quả thật là năm tháng không buông tha cong người a, xem ra, hắn thật là đã già đi.
Thục phi ngửa đầu nhìn Nam Cung Liệt, trong mắt hắn lộ ra cho dù nàng có biện bạch như thế nào, thì tội hành thích vua của nàng, đã được định, không thể chối cãi. Nghĩ vậy, không khỏi một trận cười khổ, muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do. Thôi, dù sao đều là tử, nhiều thêm một tội cũng chẳng làm sao.
Có chút buồn bã cười, nói: “Ngươi không chết, Vũ nhi làm sao có thể đi lên ngôi vị hoàng đế?” Ngữ khí quả nhiên là chanh chua, hoàn toàn hợp với mười phần biểu hiện ương ngạnh bình thường của nàng.
Nam Cung Liệt hừ lạnh một cái: “Cho dù ta chết, ngôi vị hoàng đế cũng không tới phiên Nam Cung Ngự Vũ ngồi.” Đặt chu bút xuống, đi tới trước mặt Thục phi, từ trên cao nhìn xuống Thục phi đang quỳ, với vẻ mặt xem thường.
“Hoàng Thượng chẳng lẽ đã quên, tam hoàng tử của ngươi cũng trúng độc, độc kia cũng là ta hạ.” Thục phi nói không quan tâm là thật hay không, nếu đều là chết, trước khi chết, làm cho hắn tức giận, cũng thật tốt.
Nam Cung Liệt chăm chú nhìn nàng một lúc, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, lập tức lại nhoẻn miệng cười, nói: “Ngươi nếu có thể hạ độc với hắn, cũng sẽ không thảm bại như bây giời. Thôi, người tới, dẫn đi xuống, ba ngày sau, như trước trảm đầu thị chúng.” Nói câu cuối, nhưng lại lộ ra chút ít bất đắc dĩ.
Thục phi lại một lần nữa bị áp trở về thiên lao tăm tối mù mịt, nơi nàng từ từ đợi đến cái kết của cuộc đời nàng.
Những khóm lặng im trong bóng đêm ở hoa viên, lẳng lặng nở rộ, nở ra những bông hoa đẹp nhất trước mặt mọi người, mà lại không có được ánh sáng trong đêm tối như thế này, làm cho sự rực rỡ bị giảm đi.
Đột nhiên một trận gió mạnh thổi qua, một bóng người đạp hoa mà đi, những đóa hoa vừa mới nở rộ, ở dưới chân người vừa qua, héo rũ rơi xuống, còn chưa tới kịp nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai, liền đã trở thành một mảnh lạc hồng.
Lạc hồng vô tình, người lại càng vô tình.
Một trận gió thổi tới, che khuất ánh mắt của bọn thị vệ canh giữ ở thiên lao, một bóng người chợt lóe mà qua, dễ dàng nhanh như thiêm điện đi vào trong thiên lao chật hẹp, âm u.
Lúc này mới nhìn rõ, người nọ không phải chỉ là một người, mà trên lưng còn cõng một người, đi vào cửa, mới thả người trên lưng xuống dưới. Hai người toàn thân đều mặc y phục dạ hành màu đen.
Chỉ thấy hắc y nhân đứng phía trước hai tay giương lên, mười ngón thuận thế bắn ra bên ngoài, trong tay cầm thứ gì đó tựa như lợi kiếm bình thường bay tới người mấy tên thị vệ, sau đó, không một tiếng động tất cả đều ngã xuống. Những thị vệ đã ngủ say lại càng mê man hơn, một thứ lướt nhẹ giống như lông chim, từ trên người bọn thị vệ rơi xuống.
Nhìn rõ, nguyên lai là những đóa hoa vừa nở ở trong hoa viên, hoặc hồng, hoặc phấn, hoặc tím, muôn nghìn sắc màu, rắc đầy dưới ánh lửa trong đường hầm sâu kín, làm nên vẻ diêm dúa.
Hai hắc y nhân thế này mới tiếp tục bước về phía trước. Bước chân không lớn không nhỏ, không nhanh không chậm, cảm giác từng bước như tạo ra gió, cho thấy thân phận không giống người bình thường.
Đợi đi đến trước cửa lao của Thục phi, mới ngừng lại. Hắc y nhân phía sau lúc này mới lộ ra ánh mắt khinh miệt, tiêu sái tiến lên, nhìn Thục phi ở trong lao đang dựa vào tường mà ngủ, một tiếng hừ nhẹ tràn ra khỏi khóe miệng.
Thục phi đang ngủ tựa hồ nhận thấy được một đạo ánh mắt cay độc đang chăm chú trên người mình, giật mình một cái, liền tỉnh lại.
“Các ngươi... Các ngươi là ai, muốn làm gì?” Liếc mắt một cái thấy hai cái hắc y nhân trước mặt, sợ hãi nhảy dựng lên. Nhìn xung quanh thấy thị vệ nằm gục hết trên đất, Thục phi đã hiểu được hai người này đến đây là vì bản thân nàng.
Hắc y nhân lúc này đi lên liền dùng tay cởi ra mảnh vãi che trước mặt, lộ ra dung nhan mỹ lệ. Trên mặt vẫn cười khanh khách như trước, hết sức châm chọc.
“Là ngươi? Ngươi muốn làm gì?” Thục phi nhất thời trong cơn giận dữ, đem sợ hãi lúc trước quên không còn một mảnh.
“Giết ngươi.” Hắc y nhân ngắn gọn phun ra hai chữ, nói một cách rất tự nhiên.
“Giết ta? Ha ha, ngươi chẳng lẽ ngươi không biết, ba ngày sau ta sẽ bị xử trảm sao? Còn như vậy tốn công tới giết ta?” Thục phi ánh mắt ác độc nhìn chằm chằm vào hắc y nhân trước mặt, hận đến nghiến răng.
“Nguyên nhân là vì còn có ba ngày mới hành hình, cho nên chờ không kịp.” Hắc y nhân một tiếng cười quyến rũ, hai tay chắp ở sau lưng, lại từng bước tiến về phía trước.
“Cái gì?” Thục phi có chút không thể tin được hỏi, thế nhưng có người ngay cả ba ngày cũng không làm cho nàng sống sót. Nàng quả thật là đi đến đường cùng ư?
“Nếu như vậy, cũng cho ngươi trước khi chết hiểu được.” Hắc y nhân nhíu mày một cái, cười đến y