Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2707 lượt.
như các ngươi, tái kiến.” Nói xong, cũng không quay đầu lại mà vén mành lên, tiếp tục đi.
Hai người, một con ngựa, lẳng lặng đứng thật lâu dưới ánh rạng đông, đây là một tình bằng hữu trân quý, có thể hóa thù thành bạn, đứng như vậy như bùi ngùi đưa tiễn bạn tốt, như hoa với bướm, giằng co ngàn vạn.
Phong Vân Tái Khởi, Thục Phi chết.
Trong cung kiêng kị nhất, cũng là địa phương bí ẩn nhất, trừ bỏ lãnh cung nơi mà mỗi người khi nghe thấy đều biến sắc, thì nơi còn lại không có người sống ra khỏi đó - thiên lao.
m u chật hẹp, thâm sâu mà cổ quái, tầng tầng lớp lớp trọng binh canh gác, làm cho người ta càng cảm thấy thêm trọng yếu. Thanh âm va chạm của binh khí, ở trong không gian yên tình, thỉnh thoảng vọng lại, kéo dài trong xa xăm, làm cho người ta vốn đã hoảng sợ bất an quạnh quẽ, lại càng thêm sợ hãi. Giống như một khúc câu hồn nhiếp phách, dẫn dắt người ta đi vào con đường tử vong.
Đây là thiên lao trong cung.
Thục phi mặc một thân áo trắng tù nhân, trên tay cùng trên chân đều mang cái xích to, đối với một người sinh ra, lớn lên trong nhung lụa như nàng, đã muốn không chịu nổi sức nặng của xích. Động một chút, lại phát ra thanh âm xích sắt va chạm, làm cho nàng đau vào tận trong máu xương, trên tay cùng trên chân đã trải đầy vết máu, đỏ sẫm lồ lộ.
Đây chính là cái giá phải trả cho việc thất bại đi. Hôm qua, vàng bạc đầy sảnh đường, y phục quý giá, hôm nay, thất bại bất ngờ, tóc mai hai màu. Bị bại, thật sự vô cùng thê lương, bốn vách tường tiêu điều, vô cùng thê thảm.
Một trận tiếng bước chân trên đường lao hẹp đi tới, mọi người trong lao đều trông mong nhìn lại, nghĩ đến đây là tia sinh sống cùng hy vọng duy nhất trong lao tù này.
Thục phi như cũ ngồi yên, hy vọng của nàng, dĩ nhiên đã mất hết. Bất quá thật may mắn, Vũ nhi của nàng, ít nhất không bị giết, chỉ bị biếm vì thứ dân, có lẽ có thể bình an sống cuộc sống bình thường. Trong lòng nàng không phải không cam tâm, không phải không có hận, mà là hận cả bằng tính mệnh, nhưng mà cũng chẳng qua chỉ là không khí hư vô trong lòng bàn tay, không có chỗ dựa.
Một chén cơm trắng, một cái chân gà, một ít thịt kho tàu, một đĩa rau xanh, đưa vào phòng giam của Thục phi. Chỉ nghe cai ngục nói: “Nhanh ăn đi, qua nhiều ngày tới sẽ không được ăn.” Giọng điệu có chút khinh miệt cùng đành chịu.
Cũng vậy, cho dù trước có là ai, bị giam vào nơi này, chính là tù nhân thôi, trước kia có thân phận tôn quý như thế nào, bây giờ đều không đáng một đồng.
Thục phi quay đầu nhìn đồ ăn, sau đó vẫn ngồi tại chỗ cũ, cũng không định vào đồ ắn, chả lẽ kết thúc như vậy sao? Cảm giác giống như một giấc mộng. Tóc rối bời, càng làm lộ ra vẻ chật vật của nàng lúc này, so sánh với thân phận trước kia của nàng quả thật là làm trò cười cho người khác.
Lại là một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, nghe khí thế này, làm cai ngục cũng phải khẩn trương, suy nghĩ, có lẽ là một đại nhân vật đến đây.
Quả nhiên, qua một lúc, một thân quần áo lam cẩm bào đứng ở trước mặt Thục phi, người này nàng nhận ra, là tổng quản thái giám phục vụ bên người hoàng thượng.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy nô tài đê tiện ngày thường khúm núm, thế nhưng bây giờ lại có chút hoảng hốt.
Chỉ thấy hắn đưa cho bọn thị vệ một cái lệnh bài, giọng the thé nói: “Chúng ta phụng mệnh Hoàng Thượng, thẩm vấn tội phạm Thục phi nương nương.”
Bọn thị vệ liếc mắt một cái, nhìn thấy lệnh bài màu vàng, liên tục không ngừng cúi đầu khom người, tiến lên mở cửa lao: “Công công thỉnh,” một mặt nói xong, một mặt cởi bỏ xiềng xích chân tay cho Thục phi.
Thục phi có chút giật mình sững sờ, trên khuôn mặt hoảng hốt lộ ra một tia ngờ vực lo lắng, Hoàng Thượng muốn gặp nàng sao? Sau đó đi theo tên thái giám kia hướng tới Thừa Kiền điện.
Ra khỏi thiên lao, mới biết, bên ngoài màn đêm buông xuống, đêm đen như mực, đem toàn bộ hoàng cung bao phủ kín không một kẽ hở, làm cho người ta áp lực đến cực điểm, giống như tâm tình hiện tại của nàng, đen tối không có một chút ánh sáng.
“Tội phi tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.” Trong lòng có chút ảo tưởng, có lẽ, Hoàng Thượng sẽ niệm tình nhiều năm nàng phục vụ, sẽ mở một con đường sống. Ánh mắt có chút chờ mong nhìn Nam Cung Liệt.
Nam Cung Liệt làm như không có nghe thấy Thục phi nói, cũng không liếc mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt như cũ rủ xuống, vuốt ve chu bút trên tay.
Thật lâu sau, mắt cũng không nâng lên mà mở miệng nói: “Thục phi, vài năm gần đây trẫm đối đãi với ngươi cũng không tệ.” Lời nói ra đơn giản, dễ hiểu, thản nhiên lộ ra sự uất giận khi bị làm trái lời.
“Đúng vậy, Hoàng Thượng đối xử với tội phi tốt lắm.” Thanh âm kinh sợ, có lẽ, nàng lại một lần sai lầm rồi. Hoàng Thượng chỉ vì thiên hạ của hắn, làm sao có thể khoan hồng đối với nàng.
Tất cả cũng chỉ là hy vọng xa vời của nàng.
Quả nhiên, liền nghe thấy một tiếng cười khẽ của Nam Cung Liệt, nhè nhẹ trào phúng lộ ra khóe miệng: “Ngươi phản bội trẫm cũng được, nhưng mà ngươi tại sao dám hạ độc đối với trẫm?” Một câu nói thôi, đã đủ định tội