Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.

ắn cấu kết cùng Thịnh Hạ quốc thái tử?” Từ lúc Nam Cung Ngự Cảnh tiến vào, hoàng đế lần đầu tiên lên tiếng.
Nam Cung Ngự Cảnh liền xoay người một cái đối mặt với Nam Cung liệt, bình thản nói: “Bởi vì lúc trước đã từng một lần giao thủ, cho nên, tại thời điểm cướp tân nương cũng đã nhận ra.”
“Như vậy, phải nói là, Vũ nhi tại thời điểm kia cũng chắn chắn thất bại. Ha ha ha ha...” Nam Cung Liệt cười, phất tay hướng tới kỷ án của chính mình, liền dùng mực mà Thục phi vừa mài, múa bút thành văn: “Truyền ý chỉ của trẫm, bắt Thục phi cùng nhị hoàng tử nhốt vào thiên lao, giao cho hình bộ thẩm vấn. Tất cả mọi người có liên quan đến sự việc lần này, đều giống nhau bắt giam vào nhà tù, chờ đợi xử lý.” Nói xong, giận dữ đem thánh chỉ vung xuống mặt đất, vị tổng quản thái giám không dám chậm trễ chạy đến nhặt lên, lĩnh chỉ đi xuống.
Chỉ một đêm, phong vân biến sắc, ngay cả cơ hội bị người trà dư tửu hậu nói đến, cũng theo bóng đêm yên lặng, lặng lẽ biến mất, giống như chưa từng tồn tại vậy, chỉ lưu lại một cái kết cục, mặc người đời bình phẩm.






Tình Duyên Dị Quốc
Lần cung biến kịch tính vừa rồi rất nhanh đã kết thúc.
Hoàng đế Nam Cung Liệt nhìn thân ảnh thái giám nhanh chóng biến mất, từ trong mắt dâng lên một nụ cười khổ. Trong nháy mắt, liền già thêm vài phần. Có lẽ, thật sự là đã mệt mỏi.
Hắn cho mọi người lui ra, chỉ giữ lại một mình Nam Cung Ngự Cảnh.
Hắn nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Cảnh, sau một lúc lâu, mới nói: “Cảnh nhi cảm thấy nên xử trí Thục phi cùng với nhị hoàng tử như thế nào.” Câu hỏi tùy ý, ánh mắt cũng không nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, mà lại nhìn tấu chương đang được phê duyệt ở trên tay.
“Phụ hoàng là muốn ám chỉ cho nhi thần, giết Nam Cung Ngự Vũ?” Miệng chậm rãi phun ra câu này, biểu tình trên mặt vẫn là thờ ơ.
Nam Cung liệt nhìn ý cười trên mặt Nam Cung Ngự Cảnh như hồ ly làm người ta khó có thể nắm giữ, đáy lòng không khỏi dâng lên một trận phẫn nộ. Nhi tử này của hắn, quả là thông minh tuyệt đỉnh, tâm cơ thâm trầm, sợ là không có người nào có thể so sánh. Muốn từ trong miệng hắn thử ra cái gì đó, so với lên trời còn khó hơn.
Thôi, có lẽ, nhi tử này lựa chọn tốt nhất cho ngôi vị hoàng đế.
Khoát tay áo, nói: “Ngươi trước tiên lui ra.” Có chút phiền não xoa xoa đầu hơi đau.
Nam Cung Ngự Cảnh khom người nói: “Nhi thần cáo lui.” Sau đó tiêu sái biến mất ở trong ánh mắt có chút bất đắc dĩ của Nam Cung Liệt.
Vừa mới về đến phủ, liền thấy thân ảnh Thủy Dạng Hề ở của phủ đang trông ngóng ai đó. Khóe môi Nam Cung Ngự Cảnh giơ lên một chút hạnh phúc.
Lúc Thủy Dạng Hề còn chưa kịp nói chuyện thì hắn đã đem nàng kéo thật sâu vào trong lòng. Cứ giữ như vậy trong chốc lát, dường như muốn nàng xâm nhập cả vào cốt tủy, yên lặng nhắm mắt lại, Hề Nhi, cả đời này, đừng nghĩ có thể rời đi hắn.
Thủy Dạng Hề trong lòng sốt ruột tình huống trong cung, đẩy ra thân mình to lớn, nói: “Thế nào, thành công sao?” Trên mặt đầy sự quan tâm, nhìn Nam Cung Ngự Cảnh như là sẽ không bỏ qua tý biểu tình nào trên mặt hắn.
Nam Cung Ngự Cảnh có chút buồn cười nhìn nàng, ngón tay ở nàng trên trán nhẹ nhàng gõ một cái, nói: “Hề Nhi sao bỗng dưng lại ngốc vậy? Ta đã trở lại, ngươi nói, là thành công hay là thất bại? Hơn nữa, lại còn không tin phu quân của ngươi như vậy, nên phạt.” Mang theo ba phần tình yêu, hai phần sủng nịch, một phần trêu tức, nắm lấy tay nàng, hướng tới Lâm Thủy các mà đi.
Thủy Dạng Hề tùy ý để hắn lôi kéo, có chút khó hiểu nên trừng mắt nhìn hắn, aiz khi nào thì nàng trở nên ngốc như vậy. Đuổi kịp cước bộ của hắn, ấm áp cười nói: “Ta như thế còn không phải là do quan tâm ngươi sao. Người ta nói, quan tâm sẽ bị loạn, ngươi ngay cả điều này cũng đều không hiểu?” Nói xong, liếc mắt khinh thường nhìn Nam Cung Ngự Cảnh một cái, bỏ tay hắn ra, rồi tiếp tục đi phía trước.
Nam Cung Ngự Cảnh lắc đầu, bước một bước lớn đuổi theo nàng: “Phải, vi phu đã biết. Đều là vi phu không tốt, làm cho phu nhân lo lắng.” Nửa vui đùa nửa là sự thật, hạnh phúc dạt dào tràn đầy trong tim. Hề Nhi của hắn, cũng có dáng điệu thơ ngây như thế, quả thật là trân bảo trên trời đều không có.
Đêm đã khuya, trời rất cao, trăng rất tròn.
Tiếng cười, rất lâu, rất xa, mang theo nồng đậm tình ý, ngọt như mật, như dạo bước trong ban đêm mờ mịt, như si như túy.
Đây chính là hạnh phúc, đơn giản mà thẳng thắn, hàm súc mà ấm áp, không có một chút giả dối nào...
Một đêm ngủ thật ngon.
Sáng sớm, từng đợt tiếng bước chân thật mạnh, thật sự phá mất mộng đẹp, hai người đành phải rời giường sớm hơn bình thường.
Thủy Dạng Hề nhìn Tống Nương, vẫn còn buồn ngủ hỏi: “Tống Nương, sáng sớm như vậy, có việc gì mà vội vàng chạy như vậy?”
Tống Nương vẻ mặt kích động, nói: “Tiểu thư, xảy ra đại sự, trong kinh thành có dán hoàng bảng.”
“Ân, vậy thì sao?” Thủy Dạng Hề nhu nhu cái cổ có chút mỏi, thờ ơ hỏi Tống Nương.
“Trên hoàng bảng viết tội trạng của nhị hoàng tử cùng Thục phi và những người có liên quan...” Tống Nương vẫn


Insane