Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2710 lượt.
êu mị, “Ngươi nếu đã muốn gánh trên lưng tội hạ độc, liền mang theo đến đến địa phủ đi, cũng không sao cả. Ngươi nếu hôm nay sợ tội tự sát, như vậy nếu có người tới tìm người không phải là chết vô đối chứng sao? Dù sao ngươi đã có một tội mưu phản, thêm một tội này thành hai cái tử tội cũng không sao mà.”
Thục phi híp lại mắt, đứng dậy cầm lấy song sắt nhà tù, nói: “Nguyên lai ngươi là làm cho ta thành kẻ gánh tội thay. Tất cả những việc này đều là ngươi làm đúng không?âm mưu thật thâm hiểm, nguyên lai mọi việc đều có sự tham gia của ngươi, sớm đã biết ngươi dã tâm không nhỏ, lại không biết nguyên lai lớn như vậy, đúng là ngay cả Hoàng Thượng cũng dám hại.”
“Ha ha ha, nếu không cho Hoàng Thượng trúng độc, thì làm sao có thể đem suy nghĩ của mọi người đều chuyển tới trên người ngươi được? Ngươi quả thật là một quân cờ tốt a.” Hắc y nhân nhìn khuôn mặt phẫn nộ vặn vẹo của Thục phi, trong lòng càng thêm cao hứng.
“Ha ha, ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm,” Thục phi thấy nàng ta vẻ mặt đắc ý, cố đè xuống lửa giận trong lòng, lạnh lung, trào phúng nói: “Ngươi hiện tại cũng gặp phải việc khó giải quyết đi. Nếu không như thế nào cấp bách đem mọi tội lỗi đổ lên trên đầu của ta. Những người còn lại, cũng không phải là người dễ dàng sống chung. Ta chết, ngươi cũng sẽ bị như vậy trong tương lai không xa.”
Nhìn sắc mặt hắc y nhân càng ngày càng khó coi, Thục phi biết đã nói trúng chỗ đau của nàng ta, trên mặt càng cười đến vui vẻ: “Chỉ không biết làm như thế nào để thành sợ tội tự sát. Ngươi nên suy nghĩ cho tốt, đừng để đến lúc đó, bởi vì ta tự sát mà thành ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo.”
Hắc y nhân kéo lên miếng vải đen một lần nữa che mặt, lạnh lùng nói: “Cái này không cần ngươi quan tâm. Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cho ngươi cơ hội lưu lại manh mối sao?”
Thục phi nghe thế, sắc mặt cứng đờ, hoảng loạn trong mắt cho thấy tất cả đều là tâm tư bị nhìn thấu.
Đúng vậy, nàng vốn định, vô luận muốn dùng loại phương thức như thế nào bức nàng tự sát, nàng trước khi chết đều có thời gian nhất định lưu lại một chút dấu vết. Nay nghe hắc y nhân nói như vậy, hiển nhiên, đã sớm nghĩ đến việc này.
Lúc này, mới cảm thấy từng đợt lạnh lẽo chân chính trong lòng, thối lui về phía sau. Lại bỗng nhiên cảm thấy hô hấp cứng lại, trong đầu không bao giờ có thể suy nghĩ gì nữa, tê liệt ngã xuống.
Tiến Cung
Thủy Dạng Hề mở cửa sổ ra, chỉ thấy mưa bụi mênh mông đầy trời, sương mù giăng khắp nơi, cùng với những giọt mưa, từng giọt từng giọt rơi xuống, giống như lụa mỏng trong mộng, khi bị gió thổi, tự tại nhẹ nhàng.
Trong lòng Thủy Dạng Hề chợt thấy vui vẻ, trời mưa, tiếng mưa rơi sàn sạt, như tằm cuốn lá dâu, yên tĩnh vô cùng, làm cho trong lòng mọi người đều cảm thấy thư thái.
So với ánh nắng tươi sáng ngày xuân, nàng lại thích mưa bụi liên tục như thế này hơn, có thể làm cho người ta yên tĩnh như u lan trong cốc, say với sự lười nhác. Đưa tay ra hứng được vài giọt mưa, rơi vào bàn tay thấy có chút lạnh.
Mỉm cười, hôm nay mưa thật thích, nàng đang lo này ngày xuân ấm áp đôi khi làm người ta phiền lòng.
“Nói là sợ tội tự sát. Tối hôm qua, Hoàng Thượng từng thẩm vấn qua Thục phi. Thục phi sau khi trở lại lao liền tự vẫn mà chết.” Đây là tin tức tràn khắp trong cung sáng nay.
“Hừ, sợ tội tự sát, tội của nàng không phải đã muốn phán xử trảm sao? Làm sao đến sợ tội?” Chuyện này, nghĩ như thế nào, cũng không hợp lý, “Hoặc là, còn có nguyên nhân khác.” Gần như là đang tự nói với chính mình, hai mắt cúi xuống.
“Hoàng Thượng nói gì cùng Thục phi?” Chẳng lẽ là bị hoàng đế bức? Điều này lại không hợp lý, hoàng đế nếu muốn nàng ta sớm chết, có thể phán lập tức hành quyết nàng ta, làm gì phải chờ tới ba ngày sau. Hừ hừ, xem ra trong chuyện này quả thật không đơn giản.
“Điều này thật ra không rõ ràng lắm. Loáng thoáng nghe hình như có liên quan cùng cái gì độc.” Đối với điểm ấy, tin tức trong cung rất mơ hồ, thật sự không biết nguyên nhân thật sự là như thế nào.
Thủy Dạng Hề nhìn hàng vạn hạt mưa bụi trước mặt, có cảm giác như bị bao phủ, nhưng suy nghĩ trong đầu cũng dị thường rõ ràng. Nàng đang lo không có chỗ xuống tay. Trong lòng dĩ nhiên cũng kết luận Thục phi không có khả năng tự sát. Cho dù, độc kia là nàng ta hạ, nàng ta cũng không cần phải sợ tội mới đúng.
Nàng nhất định phải tiến cung một chuyến.
“Hề Nhi...” Phía sau truyền đến thanh âm có chút hờn giận của Nam Cung Ngự Cảnh.
Thủy Dạng Hề xoay người lại, đã bị hãm vào một cái ôm ấp rắn chắc: “Sao cứ như vậy mà đứng ở trong mưa?” Mang theo sắc mặt giận dữ nhìn nàng.
“Thục phi đã chết,” Thủy Dạng Hề bình tĩnh nói, “Ta nhất định phải tiến cung xem chuyện này.” Nàng không chút nào giấu giếm nói ra quyết định của chính mình.
“Ân,” Nam Cung Ngự Cảnh gật gật đầu, sau đó buông lỏng Thủy Dạng Hề ra, “Ta cũng nhận được tin tức. Ta cũng nghĩ nhất định là Hề nhi không muốn bỏ qua, cho nên đặc biệt lại đây cùng Hề nhi tiến cung, nàng sẽ cải trang thành thị vệ bên c