Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.
cây chuối, có vài cái Hắc y nhân, nhờ vào sự cao lớn của cây chuối tây, vẫn không nhúc nhích nhìn nhất cử nhất động trong viện.
Trong viện, các sương phòng đóng chặt, một trụ cột to dát vàng rực rỡ giữa sân, quang mang lóe sáng bức nhân, làm người khác loá mắt, làm cho biệt viện càng trở nên tĩnh mịch quỷ dị. Chỉ có một đôi tử sĩ thủ vệ, còn lại ít nhất cũng có năm mươi người, điều này tỏ rõ, trong viện không phải là không có người ở.
Nam Cung Ngự Cảnh lập tức đẩy cửa mà vào, Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên xem xét bốn phía một phen, cũng đi theo mà vào.
Nhìn trong viện trống trải, Nam Cung Ngự Cảnh quét mắt một vòng tử sĩ trong viện, nói: “Ta đã đến đây, gọi chủ tử của các ngươi đi ra.”
Những tên tử sĩ này lại làm như không có nghe thấy, vẫn như cũ không nhúc nhích đứng yên. Sau đó lại nghe thấy cửa một cái sương phòng được mở ra, một người mặc một thân hoa phục cẩm y mặt mỉm cười bước ra cửa.
Người vừa đi ra, không phải Nam Cung Ngự Vũ thì là người phương nào, chỉ nghe hắn nheo mắt, cười nói: “Tam Hoàng đệ quả thật ra đúng giờ a, xem ra, Thủy Dạng Hề ở trong lòng ngươi quả thật không giống bình thường a.”
Nam Cung Ngự Cảnh cũng không đáp lời, chỉ có vẻ mặt bí hiểm nhìn hắn. Địch bất động, ta bất động, từ xưa đến này câu này luôn có lý.
Nam Cung Ngự Vũ nhìn vẻ mặt Nam Cung Ngự Cảnh vẫn lạnh lùng không chút thay đổi, xen lẫn sự khinh thường, trong khi hắn ồn ào náo động thì Nam Cung Ngự Cảnh lại trầm mặc, chờ đợi. Nhất thời, Nam Cung Ngự Vũ bất giác giận dữ, ánh sáng âm ngoan chợt lóe trong hai tròng mắt, thân mình hướng một bên đi tới, vừa lúc làm cho cửa sương phòng mở ra.
Chỉ nghe hắn vỗ tay hai cái, liền thấy vài tên Hắc y nhân nâng một cái ghế có buộc một người ở trên đặt ở bên cạnh Nam Cung Ngự Vũ.
Người ở trên ghế mặc một thân áo trắng nhẹ nhàng, vạt áo phủ kín cả ghế, đầu cúi xuống, khuôn mặt nhìn không rõ lắm, nhưng có thể thấy được người này mặt mày thanh tú. Mái tóc được búi lên giờ đã xõa xuống dưới, có chút hỗn độn rơi xuống trước ngực. Những cơn gió nhẹ như vuốt ve thân hình được trói rưới dây thừng rắn chắc. Lúc này, cả người không thấy có chút sức lực nào.
Nam Cung Ngự Cảnh vừa thấy, nhất thời lo lắng vạn phần, sự hờ hững trên mặt nháy mắt thay bằng sự lo lắng nồng đậm, hắn không khỏi tiến lên từng bước hô: “Hề Nhi...”
Nhưng mà người trên ghế lại không có phản ứng, vẫn lặng im như cũ, hiển nhiên lúc này đã không có ý thức.
Nam Cung Ngự Cảnh chuyển hướng Nam Cung Ngự Vũ, trên mặt đã là một mảnh xơ xác tiêu điều, tay hơi hơi nâng lên, chỉ thẳng vào Nam Cung Ngự Vũ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi làm cái gì với nàng?” Trong giọng nói lộ sự ra uy hiếp, tựa hồ muốn đem Nam Cung Ngự Vũ bầm thây vạn đoạn.
Nam Cung Ngự Vũ chỉ cười không đáp, chính là hứng thú kiêu ngạo nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Cảnh, tựa hồ thực vừa lòng biểu hiện hiện tại của Nam Cung Ngự Cảnh. Có thể nhìn đến vẻ mặt vạn năm hàn băng không thay đổi mặt biến thành biểu tình muôn màu muôn vẻ như thế này của Nam Cung Ngự Cảnh, thật đúng là một phen hưởng thụ khó được.
“Tam hoàng tử không cần kinh hoảng, Tam Hoàng phi bất quá chính là ăn điểm điểm tâm có tý rượu, trên mặt đã trúng mấy bàn tay của ta mà thôi. Bất quá, nhìn thế, Tam Hoàng phi hẳn là ngủ rất ngon, cho dù bị hung hăng tát trên mặt, cũng vẫn không tỉnh.” Nguyệt Mộng từ trong phòng chậm rãi tiêu sái đi ra, một tay đem đầu Thủy Dạng Hề đang cúi xuống nâng lên, trên mặt rõ ràng có thể thấy được mấy vết hồng ngân, làm cho đáy lòng đám người Nam Cung Ngự Cảnh lại phát điên.
“Nguyệt Mộng?” Nam Cung Ngự Cảnh từ trong mũi hừ ra một âm tiết, khoảnh khắc nhìn thấy Nguyệt Mộng, sát ý trong mắt như cuồng phong tràn ngập biệt viện, thật to gan, “Bổn hoàng tử đang lo không tìm được ngươi, nhưng mà ngươi lại chính mình tìm tới cửa, tốt lắm, tốt lắm.”
Liên tục vài câu tốt lắm nói ra làm Nguyệt Mộng có chút kinh hồn bạt vía, nàng không phải không biết Nam Cung Ngự Cảnh đáng sợ, không phải không biết thủ đoạn của Nam Cung Ngự Cảnh, tay, không tự chủ được run run lên.
Nhưng hai mắt vẫn quật cường nhìn hắn, khuôn mặt kia làm nàng luôn luôn nhung nhớ, cặp con ngươi kia nàng cực yêu cực sợ, vì cái gì lại không thể tỏ ra một chút ít ôn nhu với nàng đâu? Nghĩ vậy, ghen ghét trong lòng lại một lần nữa điên cuồng phát sinh, hai mắt âm ngoan, nói: “Tam hoàng tử mặc kệ sự sống chết của Tam Hoàng phi sao?” Sao đó móng tay sắc nhọn chế trụ cổ của Thủy Dạng Hề, làm cho máu tươi giàn giụa chảy trên móng.
“Ngươi dừng tay!” Nam Cung Ngự Cảnh quát to, hai tay nắm chặt thành quyền, nhìn màu đỏ tươi chảy ra từ cổ Thủy Dạng Hề, tâm, đau đến tột đỉnh. Bọn họ dám thương tổn nàng.
Ánh mắt giống như tên bắn thẳng đến hướng Nam Cung Ngự Vũ, nói: “Nói ra mục đích của ngươi.”
Nam Cung Ngự Vũ liếc nhìn Nguyệt Mộng một cái, đi đến bên cạnh Thủy Dạng Hề, nhẹ nhàng vén lên những lọn tóc của nàng, lại quét qua những giọt máu vừa chảy ra, trên mặt lộ ra ý cười tà ác.
Lập tức, hai mắt mở to, nhấc tay một cái, liền thấy một Hắc y nhân bưng một chậu nướ