Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2719 lượt.
hông nhanh không chậm, làm cho lòng người rung động, đầu hơi cúi, lông mày nhíu lại, làm nổi lên điểm sầu lo ở giữa, làm nổi dung nhan khuynh quốc khuynh thành.
Chờ nữ tử đến gần, nhìn rõ, mới biết là Thủy Dạng Tình, cũng khó trách đẹp như vậy.
Thủy Dạng Hề nghiêng mặt nhìn nàng ta, âm thanh lạnh lùng nói: “Muội muội có gì chỉ giáo?” Nàng không thích Thủy Dạng Tình. Tuy rằng rất đẹp, nhưng chung quy là thiếu một phần tự nhiên cùng linh khí, làm người ta tiếc hận. Còn có, đối với hai chữ “tiện nhân”, nàng đã nhớ kỹ trong lòng.
“Tỷ tỷ sao lại nói chuyện như vậy, muội muội không dám?” Thanh âm trầm xuống, tựa hồ lộ ra một tia run rẩy, cứ như là bị dọa đến như vậy. Khuôn mặt u sầu kia, cho dù dùng có trang điểm tinh xảo đến đâu cũng không thể che giấu được.
Thủy Dạng Hề nhìn khuôn mặt Thủy Dạng Tình nhu thuận cúi đầu trước mặt mình như thế này, đã không còn kiêu căng ương ngạnh như ngày xưa, chỉ còn lại sự mềm mại cùng khiêm tốn. Chắc là sự kiện Thục phi kia, nàng ta cũng ăn không ít khổ đi. Có lẽ, trải qua một chuyện như thế, cũng trở nên thành thục không ít.
Lại nghe nha đầu bên cạnh nói: “Đại tiểu thư, nhị tiểu thư là tới thay tướng gia thỉnh tiểu thư hồi phủ một chuyến. Ban đầu tướng gia định cho nhị thiếu gia đến, nhưng nhị tiểu thư kiên trì muốn tới, nói là trước kia không hiểu chuyện đắc tội đại tiểu thư, lần này đặc biệt hướng đại tiểu thư bồi tội, hy vọng đại tiểu thư đại nhân đại lượng, có thể không so đo.”
Thủy Dạng Hề nghe xong, trong lòng không khỏi khen, khá lắm nha đầu khéo miệng, một phen nói ra rất có đạo lý rõ ràng, đều là những câu chân thật.
“Đại tỷ, tiểu muội trước kia không hiểu chuyện, bây giờ đã hiểu được tội, mong rằng đại tỷ tha thứ. Trải qua biến cố lần này mới biết, tiểu muội nguyên lai làm sai nhiều chuyện như vậy.” Thủy Dạng Tình vẫn cúi đầu, thanh âm ôn nhu sợ hãi vang lên.
Thủy Dạng Hề nghe thấy vậy, không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng có một tia phản cảm: “Muội muội không cần để trong lòng, ta không cùng ngươi so đo. Chỉ không biết, phụ thân tìm ta có chuyện gì?”
“Điều này thì tiểu muội cũng không biết. Bất quá, hình như là có cái gì đó liên quan đến chuyện mẫu thân của tỷ tỷ, phụ thân nói là, lúc này nên nói rõ ràng với tỷ tỷ.” Có lẽ là nghe được hai từ “tha thứ” trong miệng Thủy Dạng Hề, trong mắt Thủy Dạng Tình có hơn một phần vui sướng, đầu cũng nâng lên một chút, trên mặt cũng nhiều ý cười hơn.
“Chuyện về nương của ta sao?” Đúng rồi, cái chết của Mộc Tư Khê vẫn là một dấu hỏi, làm sao đã quên chuyện này. Tuy rằng nhị phu nhân là hiềm nghi lớn nhất, nhưng trải qua đoạn thời gian trước kiểm chứng, lại tựa hồ tìm không thấy căn cứ chính xác chứng minh điều đó, như vậy, cũng nên đi tướng phủ một chuyến.
Lại đánh giá Thủy Dạng Tình vài lần, trầm tư một phen, đối với Trương thái y nói: “Ngươi đi trước đi, dược kia, ta ngày khác lại đi lấy. Hôm nay, trước hết là hồi tướng phủ.”
Trương thái y hướng nàng cung kính khom người, nói: “Tốt, hạ thần trước hết cáo từ.” Hắn cũng không phải người có phản xạ trì độn, tất nhiên là biết không thể để cho người khác phát hiện quan hệ giữa bọn họ.
Thấy Trương thái y đi rồi, Thủy Dạng Hề thế này mới cùng Thủy Dạng Tình lên xe ngựa, đi về phía tướng phủ.
Bên trong xe ngựa rất là hoa lệ, nhất định là xe ngựa chuyên dụng của tướng phủ. Bố trí có chút tinh xảo thanh tao lịch sự, hơn nữa ở giữa còn đặt một cái bàn vuông nhỏ tiểu, trên mặt bàn vuông được bao trùm bởi một cái khăn gấm ngăn nắp, ở trên bàn còn có một đĩa điểm tâm nho nhỏ.
Người có quyền thế, quả nhiên không giống với người thường, ngay cả xe ngựa đều có thể hưởng thụ như vậy.
Thủy Dạng Tình đem điểm tâm để tới trước mặt Thủy Dạng Hề, nói: “Đây là ta học theo nương, cố ý làm để bồi tội với tỷ tỷ. Tỷ tỷ nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không.”
Thủy Dạng Hề nhìn vẻ mặt thành ý của Thủy Dạng Tình, cũng không tốt cự tuyệt, đành theo ý nàng một chút, biểu hiện chính mình đã muốn không hề so đo cùng nàng.
Thủy Dạng Tình thấy Thủy Dạng Hề ăn, cười đến dị thường vui vẻ, chính mình cũng cầm một khối ăn vào trong miệng, trong mắt nồng đậm ý cười, một chút đắc ý, chợt lóe rồi biến mất.
Lại nghe bên ngoài một tiếng khẽ kêu: “Người trên xe ngựa xuống dưới!”
Lúc này, xe ngựa dĩ nhiên dừng lại, Thủy Dạng Hề nghe thấy tiếng kêu, vén rèm nhìn ra, đã thấy xe ngựa đi tới một cái ngã tư đường nhỏ bé duy nhất ở kinh đo. Mà Nguyệt Mộng lại chắn đón xe ngựa.
Thủy Dạng Hề hừ cười lạnh một tiếng, lập tức xuống xe, khinh bỉ nhìn Nguyệt Mộng nói: “Ta còn không tìm ngươi, mà ngươi đã tìm tới cửa. Mấy ngày nay, ngươi cố gắng trốn, làm cho thị vệ trong phủ cũng tìm không ra ngươi, một trong những tứ đại thị vệ của tam hoàng tử, bản lĩnh cũng quả thật không kém.”
Nguyệt Mộng bị những lời nói trào phúng của Thủy Dạng Hề, tức giận đến nhất thời nói không ra lời, ánh mắt thẳng tắp bắn về phía Thủy Dạng Hề, giống như hai con ngươi đều phải trừng ra: “Đều chết đến nơi, cũng chỉ có thể biểu hiện được khả năng võ mồm.”
Thủy Dạng Hề hai mắt nhíu lại, nói: “Chết