Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.

c lạnh hắt thẳng vào Thủy Dạng Hề. Nhất thời, thủy theo tóc Thủy Dạng Hề, róc rách chảy xuống, trộn cùng với máu, làm ướt sạch quần áo không tỳ vết. Bọt nước trên gương mặt, dính vào da thịt, một giọt một giọt lăn xuống, làm nổi lên dung nhan của nàng.
Lông mi của nàng, hơi hơi run rẩy, lông mày chậm rãi chau lại, hẳn là sắp tỉnh. Nam Cung Ngự Vũ thấy vậy, vừa lòng nhìn về phía Nam Cung Ngự Cảnh, tiếp nhận trường kiếm bên cạnh, thẳng hướng vào Nam Cung Ngự Cảnh, nói: “Mục đích của ta, chính là, cho Hề Nhi của người nhìn ngươi chết. Hoặc là, ngươi nhìn nàng chết.”
Thủy Giác Hiên cùng Nam Cung Ngự Linh cũng đồng thời rút kiếm chỉ thẳng vào Nam Cung Ngự Vũ: “Ngươi nếu dám động một sợi lông của Tam ca, ta nhất định đem ngươi thiên đao vạn quả, bầm thây vạn đoạn.” Chưa từng có sự tàn nhẫn như vậy, thông qua chuôi kiếm thẳng rơi vào trên mũi kiếm.
Nam Cung Ngự Vũ hoàn toàn không để ý tới hai thanh kiếm trước mặt tùy ý có thể lấy đi mạng của hắn, không tiến không lui, đem mũi kiếm để ở cổ họng Nam Cung Ngự Cảnh, chỉ nhẹ giọng kêu lên: “Nguyệt Mộng...”
Nguyệt Mộng khóe miệng xẹt qua một tia tàn nhẫn, mắt khiêu khích nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, tay chế trụ cổ Thủy Dạng Hề, hung hăng chặt thêm vài phần, máu tươi, lại tranh nhau trào ra, đem quần áo trắng đã có chút hồng giờ lại bị máu nhuộm đỏ tươi. Theo móng tay Nguyệt Mộng, nhiễm toàn bộ bàn tay của nàng.

Thủy Dạng Hề bởi vì ăn phải điểm tâm có rượu, mới bất tỉnh nhân sự. Tuy rằng một giọt rượu cũng có thể làm cho nàng im lặng ngủ cả một đêm, nhưng mà rượu trong điểm tâm, dù sao cũng không có quá nhiều. Bởi vậy, say cũng không quá nặng.
Một chậu nước lạnh hắt vào nàng, làm cho nàng giật mình một cái, ý thức đã muốn chậm rãi trở lại não. Lúc này, trên cổ truyền đến đau đớn, làm cho nàng không tự giác kêu rên một cái, cuối cùng tỉnh lại. Chậm rãi mở mắt treo đầy bọt nước, có chút hoảng hốt ngẩng đầu, trừng mắt nhìn.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn tay Nguyệt Mộng ác độc kề vào cổ Thủy Dạng Hề, máu tươi lúc trước đã ngừng chảy, bây giờ lại một lần nữa nhiễm đỏ da thịt trắng nõn, làm hắn khó có thể duy trì lý trí như bình thường, trong nháy mắt, hắn gần như tập trung toàn bộ nội lực, trực tiếp trong nháy mắt đánh một chưởng bay người trước mắt.
Nhưng khi hắn nhìn đến con ngươi lãnh khốc của Thủy Dạng Hề đang nhìn hắn, hắn buông tha cho ý định này, tay hắn thả xuống dưới. Hắn không thể làm cho hắn Hề Nhi lại vì hắn mà thương tâm, không thể lại làm cho nàng rơi lệ, nhất định còn có biện pháp khác tốt hơn nhiều. Đây là khả năng duy nhất lúc này bảo trì bình tĩnh của hắn.
Hắn hướng về Thủy Giác Hiên cùng Nam Cung Ngự Linh quát: “Lui ra, ta tự có chừng mực.” Nói là có chừng mực, kỳ thật lúc nhìn thấy Thủy Dạng Hề bị thương là lúc, cái phần đúng mực sớm kia đã không biết đi nơi nào. Duy nhất ý niệm trong đầu, đó là không thể làm cho Hề Nhi lại bị một tia thương tổn.
Nhìn chằm chằm thẳng vào con ngươi Nam Cung Ngự Vũ, gằn từng chữ: “Ngươi nếu mà thương tổn Hề Nhi nửa phần, ngươi sẽ bị chết rất khó xem.” Thanh âm thị huyết giống như ác ma đến từ địa ngục, hắn thực sự tức giận, nhưng mà lúc này, vô kế khả thi.
Bình tĩnh, hắn cần bình tĩnh. Hắn liếc mắt lướt một vòng nhìn tử sĩ vây xung quanh Hề Nhi, trong lòng đã có tính toán. Tay ở sau lưng hướng về Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên âm thầm ra hiệu. Chỉ có thể áp dụng hành động cứng rắn.
Lại nghe thấy thanh âm vũ khí đâm vào thân thể của mình, đồng thời nghe tới tiếng la vạn phần hoảng sợ của Thủy Dạng Hề: “Nam Cung Ngự Cảnh... Nam Cung Ngự Vũ, ngươi nếu dám thương tổn hắn, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết.” Nàng không ngừng nhìn trái rồi nhìn phải, trợn mắt thấy cảnh tượng đầu tiên đúng là một thanh trường kiếm đâm vào thân thể Nam Cung Ngự Cảnh, tim của nàng đập nhanh tới cực điểm, như thế nào có thể, như thế nào có thể. Hắn bị đâm vào là vai trái a, vai trái, là nơi tụ hợp của độc tố. Nhưng mà thân mình của nàng lại bị chặt chẽ cột vào ghế, không thể động đậy.
Nghe vậy, Nam Cung Ngự Vũ ha ha cười nói: “Tam Hoàng đệ muội, đâu có gì lạ đâu. Là Tam Hoàng đệ chính mình nói không muốn ngươi bị thương tổn. Không thể nhìn ngươi chết, cho nên, cũng chỉ có thể là ngươi nhìn hắn chết.” Ý cười điên cuồng trong mắt khi âm mưu được thực hiện, làm cho cả người hắn đều trở nên dữ tợn.
“Ngươi dám.” Một tiếng kêu khẽ, tuy rằng thân thể bị trói lại, nhưng khí thế vẫn như cũ.
Lúc này Thủy Dạng Hề cũng đã mất bình tĩnh, khi nhìn thấy kiếm đâm vào thân thể Nam Cung Ngự Cảnh, đã mất bình tĩnh. Nếu mà bình thường, nàng sớm biết tình thế hiện nay, rõ ràng chính là địch cường nàng nhược. Nàng nói như vậy, đơn giản là kích thích đối phương tiến thêm một bước hành động.
Chính là, hiện tại, tràn đầy lòng nàng đều là hình ảnh Nam Cung Ngự Cảnh, căn bản không có tâm đi lo lắng những thứ khác. Điều này cũng giống như cảm giác lúc này của Nam Cung Ngự Cảnh.
Hai người này cũng thật là kỳ quái, rõ ràng đặc biệt thông minh, nhưng mà đối phương lại chính là tử huyệt của chính mình