Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.

n đối với Nam Cung Ngự Cảnh chăm sóc. Chờ lần này, sau khi mọi sự kết thúc, lại cùng ngươi bàn bạc tiếp.” Nói xong liền muốn hỏi những người khác, trong lòng nàng quả thật cũng có một vài câu đố còn chưa có đáp án.
“Tam Hoàng phi, nga không, hiện tại xác nhận Hoàng hậu Nương nương.” Trương thái y cười trêu đùa, “Hoàng hậu nương nương chẳng lẽ không có gì hỏi ta sao? Ta khá vậy đã từng là một thành viên trong tổ chức này a.”
Thủy Dạng Hề hừ cười nói: “Tình hình của ngươi ta sớm đã biết. Hơn nữa hôm nay Tống Nương báo cho biết, càng đã biết được tám chín phần, thật ra thì ta đối với việc Nam Cung Ngự Cảnh làm như thế nào để trở thành chủ thượng tổ chức này, cùng việc Song Nhi vì sao lại là một thành viên tổ chức này có vẻ cảm thấy hứng thú hơn.”
Nói xong, ánh mắt hướng về mấy người còn lại lưu đi: “Thanh Hộ pháp, không bằng ngươi theo ta nói một chút, có được không?”
Thanh Hộ pháp là người hộ pháp duy nhất nàng có vẻ quen thuộc, tuy rằng trong tổ chức quy định là không thể bàn luận thăm dò việc riêng của chủ thượng, nhưng Nam Cung Ngự Cảnh tựa hồ vẫn chưa hết sức hướng bọn họ giấu giếm thân phận của mình. Nếu không, thì lúc trúng độc cũng sẽ không thấy được vài thân ảnh hộ pháp này. Hiện tại, hẳn là không có vi phạm mới đúng.
Thanh y nam tử nghe thấy Thủy Dạng Hề đặt câu hỏi, chỉ hơi hơi hướng về nàng khẽ gật đầu, tiến hành thi lễ. Nét mặt vẫn cứng nhắc không có biểu cảm.
Thủy Dạng Hề nhíu mi một cái, đây là muốn nói cho nàng biết, cho dù trong tay nàng có sáo tử kim, chủ thượng bọn họ cũng vẫn như cũ chỉ có một người là Nam Cung Ngự Cảnh. Nàng cũng chưa từng nghĩ tới muốn thay thế địa vị của Nam Cung Ngự Cảnh.
“Hoàng hậu nương nương, xin thứ cho thuộc hạ không thể bẩm báo. Đây là việc tư mật của tổ chức ta, ta thân là người trong tổ chức, không thể bẩm báo cho người bên ngoài tổ chức. Nếu nương nương thật muốn biết, có thể tự hỏi chủ thượng, tin tưởng chủ thượng nhất định sẽ cho nương nương biết.” Thanh âm cũng cùng nét mặt hắn cứng nhắc giống nhau, không có độ ấm.
Thủy Dạng Hề ánh mắt lợi hại lóe một cái, đầu ngón tay một lực, sáo tử kim liền như một mũi tên bay đến trên tay Thanh Hộ pháp: “Ngươi có biết được vật ấy?”
“Biết được.”
“Vậy ý nghĩa ẩn trong nó ngươi cũng hiểu biết?”
“Thấy vật như gặp chủ thượng.” Trả lời như đinh đóng cột.
“Câu hỏi của chủ thượng, vì sao không đáp?” Thanh âm đã tựa như hàn băng, phảng phất muốn xuyên thấu da thịt người.
“Nương nương cũng không phải là chủ thượng của ta.” Vẫn như cũ trả lời không có một tia dao động, trước cơn giận của Thủy Dạng Hề cũng không để ý đến.
Thủy Dạng Hề chỉ trầm mặc nhìn Thanh Hộ pháp, sóng mắt hơi đổi, cước bộ nhẹ nhàng mà chậm rãi bước đi thong thả qua trước mặt vài vị hộ pháp. Trong viện trở nên yên tĩnh, chỉ còn âm thanh xiêm y của nàng cọ xát trên đất. Sự tĩnh mịch trong sân buộc chặt giống như là bất cứ lúc nào cũng có thể đứt dây đàn, hết sức căng thẳng.
Thân là người trong tổ chức, mọi người đều biết đây là quy củ trong đó, không có một người phản đối thanh y nam tử, ngược lại có vẻ Thủy Dạng Hề không đúng.
Cơn gió im lặng thôi qua, cuốn theo một ít cỏ dại, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
“Ha ha,” sau một lúc lâu, Thủy Dạng Hề mới cười tiếng, tựa hồ càng cao hứng, “Quả nhiên không phải tổ chức bình thường, cũng khó trách làm kẻ khác kiêng kị lại hy vọng có nó đến như vậy. Các ngươi nếu như nói cho ta biết, có lẽ hôm nay cũng đừng nghĩ là có thể rời đi được nơi này.”
Nghe lời này, mọi người không khỏi cả kinh, lạnh hết cả sống lưng. Rõ ràng đã là mùa đông, trên mồ hôi trên trán lại không ngừng chảy, cũng không dám lấy tay lau đi, mặc cho nó cứ như vậy không tuôn ngoài. Trong lòng so với vào đông lại lạnh đến cực điểm.
“Trương thái y, ngươi đã không còn là người trong tổ chức, mà lại có một vị chủ thượng trên một vị Thanh hộ pháp, bí ẩn trong đó tin tưởng có thể chưa biết.” Trong không khí khẩn trương rốt cục truyền thanh âm Thủy Dạng Hề, làm cho bầu không khí đang ngưng kết lại có một chút buông lỏng.
Trong không khí truyền đến chút hơi thở dài, Trương thái y nói: “Kỳ thật ta cũng không rõ ràng lắm. Theo như ta đoán, bọn họ phỏng chừng là bị Hoàng Thượng đánh cho thất bại thảm hại, không thể không phục tùng. Có thể nói, tổ chức hiện tại đã không còn là tổ chức ngày xưa nữa, có thể có chút quy định đã thay đổi. Mà bọn họ sở dĩ nghe thấy tiếng sáo liền lại đây, có lẽ bởi vì bọn họ cùng ta giống nhau, đã từng gặp qua việc mẫu thân ngươi là chủ thượng.”
“Thì là thế,” Thủy Dạng Hề lẩm bẩm nói, đã sớm nghe nói một cái tổ chức thần bí mười mấy năm tung hoành giang hồ trong một đêm bị người lấy mất, từ đó về sau mai danh ẩn tích, có lẽ là do Nam Cung Ngự Cảnh gây nên.
Nam Cung Ngự Cảnh, quả nhiên là không đơn giản, đích thực không đơn giản.
“Như vậy ngươi đâu?” Thủy Dạng Hề quay đầu đối với Song Nhi, “Ngươi cũng không phải người trong tổ chức, vì sao lại ở đây?”
“Tiểu thư minh giám, ta vốn là người trong giang hồ, nhờ Mộc Phu nhân cứu mới kiếm về một mạng. Trong lúc vô ý, phát hiện phu